Chương 15

Phải đợi đến khi qua giờ Dậu hai khắc, lượng thực khách tại quán ăn Lư Ký mới dần vãn bớt.

Nhân lúc này, Lê Thư Hòa cũng rốt cuộc tìm được cơ hội để hỏi cho ra lẽ: “Cậu, rốt cuộc hôm nay ở Lan Hương viện đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Suỵt!” Lư Phương cẩn trọng nhìn quanh bốn phía một lượt, thấy không còn mấy người, lúc này ông mới kéo nàng vào một góc khuất rồi hạ giọng nói: “Cho đến tận bây giờ, cậu vẫn cảm thấy đầu óc mình ong ong, hoàn toàn không dám tin vào mắt mình nữa.”

“Con có đoán được người chết là ai không? Chính là kẻ sáng nay đã ghé qua chỗ chúng ta mua đồ ăn đấy!”

“Cái gì cơ ạ?” Lê Thư Hòa cũng giật nảy mình, không ngờ người đó lại chính là hắn.

Lư Phương lại càng đè thấp giọng xuống hơn nữa: “Lúc cậu mang đồ ăn sang đó thì chẳng thấy người đâu. Đợi đến lúc quay về, vừa đi tới đầu phường Hà Tân thì đã thấy dòng người từ bốn phương tám hướng đổ xô về phía Lan Hương viện, ai nấy đều thất thanh hô hoán "Chết người rồi!", “Gϊếŧ người rồi!”. Cậu nhất thời tò mò nên mới quay lại xem thử, vì thế mới về muộn một chút.”

Còn về chuyện tên quy công kia chết thảm khốc ra sao, thậm chí bị người ta ngũ mã phanh thây, ngay cả đầu lâu cũng bị treo lơ lửng trên xà nhà, ông quyết định sẽ không kể cho Hòa Nương nghe, tránh để con bé bị dọa sợ.

Ông đưa tay gãi gãi đầu, dường như cảm thấy áy náy vì đã khiến con gái mình phải lo lắng đến thế, bèn ngượng ngùng nói: “Lần sau cậu nhất định sẽ không đi hóng chuyện bao đồng nữa đâu...”

Lê Thư Hòa mỉm cười đáp: “Con làm sao lại trách cậu được chứ, cậu cũng là vì con nên mới nhận mối làm ăn này mà.”

Nói xong, nàng lại cụp mắt xuống, giọng trầm hẳn: “Con cũng tự biết thời gian qua đã làm phiền cậu mợ nhiều rồi. Con đang định bàn với hai người, tính ra ngoài dựng một sạp hàng nhỏ bán chút đồ ăn, đợi khi nào dành dụm đủ ngân lượng thì sẽ dọn ra ở riêng.”

Lư Phương vội vàng ngăn lại: “Như thế sao được! Trước lúc lâm chung, Nguyệt Uyển đã gửi gắm con cho cậu, cậu đương nhiên phải có trách nhiệm chăm sóc con rồi...”

Nói đến đoạn sau, vì quá xúc động nên giọng ông lại lớn hơn một chút: “Huống hồ con là phận nữ nhi, thân cô thế cô thì biết đi đâu về đâu? Hay là... cái người cha kia của con đã tìm đến rồi?”

Lê Thư Hòa lắc đầu. Nàng nhớ lại lúc mẫu thân lâm chung vẫn còn canh cánh trong lòng, mãi chẳng thể nhắm mắt xuôi tay. Chỉ đến khi bà trao lại cho nàng một chiếc khăn lụa và nói ra sự thật, bà mới chịu ra đi.

“Hòa Nương, cha con bao nhiêu năm nay... thật sự là có nỗi khổ tâm riêng. Con hãy tin ông ấy, và cũng hãy tin mẹ.”

Lê Thư Hòa bất đắc dĩ, đành phải nhận lời thỉnh cầu của bà. Dẫu sao nàng cũng không thể để mẫu thân ra đi mà lòng vẫn còn không yên.

Chính vì lẽ đó, nàng mới lặn lội đến thành Trường An này, dự định âm thầm điều tra chân tướng về sự biến mất của cha, đồng thời cũng muốn xem thử liệu ông ta có thực sự xứng đáng với bao năm chờ đợi mòn mỏi của mẫu thân hay không.