Nhìn chiếc hộp gỗ trống không trên bàn, cánh cửa lớn chưa khóa vẫn mở toang hoác, chỉ còn lại chiếc nồi sắt đặt ở cửa vẫn đang bốc hơi nghi ngút.
Lư Phương chỉ cảm thấy đầu mình đau nhức.
Mấy vị thực khách thấy hai cậu cháu họ trở về thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, rồi bắt đầu trêu chọc.
Vị lang quân lúc trước không chịu trả lại tiền vỗ tay cười lớn: “Vừa rồi thấy tiểu nương tử vội vã như vậy, còn tưởng phải một lúc lâu nữa mới về, không ngờ lại nhanh đến thế. Thật không uổng công ta ngồi đây chờ.”
Lư Phương vội vàng tươi cười xin lỗi: “Đứa nhỏ này ra ngoài tìm ta, thật đã để các vị phải chờ lâu rồi.”
“Không sao, đồ ăn ngon thì đáng để chờ đợi.” Nói rồi, vị khách như nhớ ra điều gì, gãi đầu nói tiếp: “Lư chưởng quỹ, vừa rồi nương tử của ông còn ra tìm ông đấy. Thấy ở đây không có ai, sắc mặt trông lo lắng lắm.”
Lê Thư Hòa chớp chớp mắt với cậu mình. Ý tứ vô cùng rõ ràng, lát nữa nếu mợ có nổi giận, thì người làm cậu như ông phải đứng ra gánh vác.
Nghĩ vậy, nàng bèn lấy hết số bạc vụn và tiền đồng vừa vội vàng nhét vào trong vạt áo ra, bỏ lại vào trong hộp gỗ.
Lư Phương cười xòa, xua tay với mọi người. Chợt nhớ đến mùi thơm của món trộn khô vừa rồi, ông bèn tự ý quyết định, chắp tay nói với mấy vị khách quen: “Hôm nay quả thực là lỗi của chúng ta. Lát nữa, mỗi vị sẽ được thêm một phần hoành thánh trộn khô, coi như là để tạ lỗi.”
Mấy người khách nghe vậy mắt liền sáng lên: “Thật sao?”
“Đó là lẽ dĩ nhiên. Lư Phương ta trước nay nói lời giữ lời.”
“Vậy thì còn gì bằng.” Các thực khách cười ha hả. Chẳng qua chỉ chờ có một khắc thôi mà lại được ăn thêm đồ ngon miễn phí, họ cảm thấy mình thật quá may mắn.
Ngay lập tức, thiện cảm của họ đối với quán ăn Lư Ký lại tăng thêm vài phần.
Lê Thư Hòa bưng bát canh lên, bày đủ những món họ đã gọi. Thấy Lư Phương đã dọn dẹp xong bàn ăn và lại bắt đầu nhào bột, nàng liền nhích lại gần bên ông, hạ giọng hỏi: “Rốt cuộc ở Lan Hương Viện đã xảy ra chuyện gì vậy ạ? Người chết là ai?”
Nàng vừa dứt lời, đã thấy mấy vị quan viên trong đám người lúc nãy đã đi tới trước mặt.
Tim Lê Thư Hòa đập thót một cái, nhưng rồi lại nghĩ, giữa thanh thiên bạch nhật, mình cũng đâu có phạm tội gì. Cùng lắm thì cũng chỉ là lúc nãy đã nhìn chằm chằm vị đại nhân kia lâu hơn một chút mà thôi...
Nàng cố gắng trấn tĩnh lại, rồi bắt đầu mời chào: “Mấy vị quan gia muốn dùng gì ạ?”
“Chủ quán, cho bốn phần mì hoành thánh nước, thêm bốn phần...” Một nam nhân bước lên nói, rồi lại quay đầu nhìn về phía chiếc bàn vuông, chỉ tay vào đó, “...loại trộn khô giống của họ.”
Đã qua giờ Mùi, đáng lẽ ra mọi người đều đã dùng bữa trưa rồi, sao mấy người này còn gọi nhiều món như vậy?
Lê Thư Hòa nén lại sự nghi hoặc trong lòng, khi mở lời lần nữa, đôi mày nàng đã khẽ cong lên thành một nụ cười, giải thích: “Để các quan gia được biết, một bát mì hoành thánh là mười văn tiền, loại trộn khô cũng đồng giá ạ.”
Một nam tử mặt tròn, trên mặt vẫn còn nét non nớt, chẳng mấy để tâm mà xua tay: “Yên tâm, tiền bạc chắc chắn sẽ không thiếu của các người đâu.”
Nói xong, cả bốn người liền nghênh ngang ngồi xuống.