Chương 10

"Tiểu nương... Tiểu nương tử..."

Vị khách quen kia phải gọi mấy tiếng, mới kéo được hồn phách của Lê Thư Hòa trở về. Hắn vừa ôm ngực vừa lẩm bẩm: "Sao đang yên đang lành lại ngẩn người ra thế, thật làm ta giật cả mình!"

Lúc này, Lê Thư Hòa cũng chẳng còn lòng dạ nào để tâm đến chuyện buôn bán của quán ăn nữa. Sau khi bưng lên một bát mì hoành thánh, nàng liền đi thẳng ra ngoài, vừa đi vừa cởi tạp dề, miệng vẫn không quên hỏi: "Lang quân có nhìn rõ người chết ở Lan Hương Viện là ai không ạ?"

Người được hỏi ngơ ngác không hiểu chuyện gì, cũng không hiểu vì sao cô nương này lại quan tâm đến một vụ án mạng như vậy. Suy nghĩ một lát, hắn lại lắc đầu đáp:

"Ta đứng ở xa nên nhìn không rõ lắm, chỉ biết đó là một người đàn ông."

Nghe vậy, Lê Thư Hòa lảo đảo một bước, cảm giác như đôi chân đang bước đi không còn là của mình nữa, run lên bần bật.

Thấy nàng như vậy, người đàn ông còn bước tới đỡ hờ một tay, tốt bụng hỏi: "Tiểu nương tử có phải đã xảy ra chuyện gì không? Có cần giúp đỡ gì không?"

Hắn ngày nào cũng đến quán ăn này dùng một bát mì hoành thánh, nhưng chưa bao giờ thấy tiểu nương tử này có dáng vẻ thất hồn lạc phách đến thế.

Lê Thư Hòa thầm cắn vào đầu lưỡi, hai tay chống chặt lên mặt bàn mới không để mình ngã quỵ xuống.

Chỉ là một người đàn ông thôi mà, chưa chắc đã là cậu.

Thế nhưng, sự thật rốt cuộc thế nào vẫn chưa rõ, mà Lư Phương đến giờ vẫn chưa về, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rồi. Dù thế nào đi nữa, nàng cũng phải chạy một chuyến đến phường Hà Tân, phải tận mắt nhìn thấy mới có thể yên lòng.

Nàng cúi người cáo lỗi với mấy vị khách chưa kịp dùng bữa: "Chỗ tiểu nữ đột nhiên có việc gấp, cũng không biết khi nào mới có thể quay về. Chắc là không kịp làm nốt phần mì hoành thánh còn lại, nên xin phép được trả lại tiền cho mấy vị khách quan trước ạ."

Lời vừa dứt, trong số mấy vị khách đang ngồi liền có tiếng phàn nàn: "Sao đang yên lành lại phải đi? Sao không nói sớm hơn?"

"Đúng vậy, chúng tz đợi lâu như thế, bây giờ bụng vẫn còn đói meo."

"Quán ăn của các người sao lại không giữ chữ tín như vậy, xem sau này còn ai dám đến đây ăn nữa không?!"

Mấy người còn đang xếp hàng đã tức giận phất tay áo bỏ đi.

Chỉ còn lại vài người đã trả tiền, vẫn còn đang do dự đứng lại, thăm dò hỏi: "Cô nương khoảng khi nào thì về? Nếu không lâu thì ta có thể lát nữa quay lại ăn sau."

Vài vị khách quen của quán Lư Ký cũng gật đầu như gà mổ thóc: "Đúng vậy, nếu chỉ vài khắc, hay nửa canh giờ thôi, chúng ta vẫn đợi được."

Lê Thư Hòa nhất thời nghẹn họng, không biết phải trả lời thế nào, vành mắt đã đỏ hoe từ lúc nào.

Nàng nói một tiếng cảm ơn, rồi trả lại tiền cho mấy vị khách không muốn đợi nữa. Sau đó, nàng vơ vội một nắm tiền đồng trong hộp gỗ, nhét đại vào vạt áo, rồi cứ thế chạy ra ngoài, đến nỗi quên cả khóa cửa.