Thành Trường An vào những ngày đông thường chìm trong một lớp sương mù dày đặc.
Khi chân trời còn vương lại một mảng màu sẫm, cũng là lúc vài quán ăn sáng ở phường Tuyên Bình đã treo lên mấy chiếc đèn l*иg để soi tỏ lối đi. Bên trong, các chủ quán mới bắt đầu lục đυ.c chuẩn bị cho một ngày buôn bán mới.
Thường thì vào giờ này, cả con phố trong phường đã phải rộn ràng tiếng người. Nào là quán bán mì, nào là quán bán bánh bao, bánh nướng, đáng lẽ phải bận đến tối tăm mặt mũi. Thế nhưng khung cảnh của mấy ngày nay lại đìu hiu đến lạ, trước cửa chẳng có lấy một bóng thực khách.
Sau khi sắp xếp bàn ghế gọn gàng, vài người chủ quán chỉ đành cam chịu quay lại bên bàn bếp. Tay thì vẫn nhào bột, nhưng mắt lại không ngừng liếc về phía quán ăn Lư Ký không mấy nổi bật ở góc phố.
Quán ăn của Lư Ký vốn dĩ rất nhỏ, chỉ kê vừa vặn ba chiếc bàn vuông. Ấy vậy mà trước cửa quán lại đặt một chiếc nồi lớn, hơi nóng bốc lên nghi ngút, tạo thành những làn khói lượn lờ trong không khí lạnh buốt.
Trời mới vừa qua giờ Mão, mà trong quán đã chật ních người ngồi. Nhiều người thấy không còn chỗ, bèn chẳng biết đã khuân ghế từ đâu đến, cứ thế ngồi ngay trước cửa mà kiên nhẫn chờ đợi.
Đến khi nước dùng trong nồi sôi lên, một mùi hương thoang thoảng, như có như không, bắt đầu lan tỏa trong không khí.
Ai cũng biết, quán ăn Lư Ký bây giờ có đến hai đầu bếp chính.
Người lớn tuổi hơn là một nam tử trạc tuổi tứ tuần, ông mặc một bộ trường bào kép màu chàm. Ông xắn cao cả hai tay áo, rắc một ít bột mì lên thớt rồi bắt đầu nhào nặn.
Không giống cách làm của các quán mì khác, người nam tử này không hề cho thêm một giọt nước nào, mà chỉ đập vào mấy quả trứng vịt. Đợi đến khi nhào thành một khối bột dày, ông lại đặt một cây sào tre to bằng miệng bát lên trên. Rồi bằng một động tác dứt khoát, ông nhảy lên, ngồi gọn trên đầu kia của cây sào.
Cây sào tre khẽ kêu lên những tiếng kẽo kẹt, bắt đầu nhịp nhàng nhún nhảy, dùng sức nặng của cả cơ thể để đè ép khối bột.
Ban đầu, các thực khách cũng chỉ vì tò mò trước cách cán mì mới lạ này mà xúm lại xem cho biết. Đợi đến khi vỏ bột được cán thành một lớp mỏng dính, ông lại gấp nó lại, cắt thành những sợi mì nhỏ, rồi liên tục kéo dài, đánh thành những sợi mì mảnh mai.
Trong khi đó, ở đầu kia của chiếc bàn dài, một cô nương trẻ tuổi, trông chỉ chừng mười lăm mười sáu, tay chân lại vô cùng nhanh nhẹn. Nàng chỉ cần cán vỏ bánh, véo một cái, đã gói xong cả một mâm hoành thánh đầy ắp.