Các quan viên Đại Lý Tự ngày nào cũng đầu tắt mặt tối với công việc, thế nhưng nỗi khổ tâm lớn nhất của họ lại chẳng phải đến từ những vụ án hóc búa, mà là từ những bữa cơm dở tệ không thể nuốt nổi củ …
Các quan viên Đại Lý Tự ngày nào cũng đầu tắt mặt tối với công việc, thế nhưng nỗi khổ tâm lớn nhất của họ lại chẳng phải đến từ những vụ án hóc búa, mà là từ những bữa cơm dở tệ không thể nuốt nổi của nhà ăn!
Hôm nay là món rau cải xào quýt kỳ quái, ngày mai lại đến khoai tây hầm nho khó nuốt. Có thể nói, các quan viên đã phải chịu đựng cái nhà ăn này từ rất lâu rồi.
Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn cho đến một ngày nọ, khi trước cổng Đại Lý Tự bỗng xuất hiện một tờ thông báo tuyển người, với yêu cầu vô cùng đơn giản mà thiết thực: Nấu ăn ngon.
-
Giữa lúc ấy, blogger ẩm thực nổi tiếng Lê Thư Hòa lại bất ngờ xuyên không. Vừa mở mắt ra ở một nơi hoàn toàn xa lạ, nàng đã rơi vào cảnh ngộ không một xu dính túi.
Nhưng vận may dường như chưa ngoảnh mặt làm ngơ, khi nàng vừa đến đã trông thấy tờ thông báo tuyển người của Đại Lý Tự, với yêu cầu không thể nào quen thuộc hơn: Nấu ăn ngon.
Đây chẳng phải là cơ hội trời cho hay sao? Một công việc nhà nước, lại còn có biên chế ổn định! Cơ hội ngàn vàng này tuyệt đối không thể bỏ lỡ!
Nghĩ là làm, Lê Thư Hòa không chút do dự, lập tức đến ứng tuyển ngay tại chỗ.
-
[Nhật ký của một nhân viên nào đó ở Đại Lý Tự]
Ngày 21 tháng 5, trời trong.
Lê nương tử mới đến quả thực là một vị đầu bếp thần sầu. Cái nhà ăn vốn vắng tanh không ai thèm ngó ngàng, vậy mà giờ đây người đã xếp thành một hàng dài dằng dặc. Ôi chao! Hôm nay suýt chút nữa là mình không giành được cơm rồi!
Tiết Đại Thử, trời nắng gắt.
Mặt trời như đổ lửa, phá án ngoài trời khiến ai nấy cũng mồ hôi nhễ nhại. May sao vừa về đến Đại Lý Tự đã có ngay món sữa chua hoa quả mát lạnh để giải nhiệt. Ngay cả Lục Thiếu khanh vốn nổi danh kén cá chọn canh mà cũng phải ăn liền tù tì ba bát!
Ngày 15 tháng 10, mưa lớn.
Hôm nay Lê nương tử xin nghỉ, nhà ăn lại trở về cảnh đìu hiu như trước. Điều kỳ lạ là một người chỉ biết đến công vụ như Lục Thiếu khanh, hôm nay phá án lại có vẻ lơ đãng, tâm trí dường như cứ để ở đâu đâu. Chuyện lạ thật!
Tiết Lập Đông, tuyết rơi nhẹ.
Lê nương tử đã sáng tạo ra một món lẩu kiểu mới, lạ mắt và vô cùng hấp dẫn. Thế là hôm nay mọi người quây quần bên nồi lẩu nóng hổi, cùng nhau thưởng thức trong không khí ấm áp. Giữa bữa ăn, Lê nương tử còn chu đáo gắp thêm đồ ăn cho Lục Thiếu khanh. Nhưng mà, sao mặt Lục Thiếu khanh lại đỏ bừng lên thế kia? Chắc hẳn là do không quen ăn cay... hay là vì lý do nào khác?
-
Thực ra, chuyến đi đến Đại Lý Tự này của Lê Thư Hòa còn ẩn chứa một mục đích khác. Đó là nàng muốn tìm lại người cha đã mất tích một cách bí ẩn từ mười sáu năm trước.
Và rồi, chính tại nơi này, trong quá trình lần theo những manh mối ít ỏi, nàng đã dần dần phát hiện ra một sự thật kinh hoàng.
Từ vụ án phanh thây ghê rợn ở thanh lâu, cho đến cái chết đột ngột của các vị Bác sĩ, Chủ bạ tại Quốc Tử Giám... tất cả những vụ án tưởng chừng không liên quan này, hóa ra lại có một mối liên hệ mờ ám với vụ án "nhận tội bỏ trốn" của cha nàng năm xưa.
Bức màn bí mật đang dần được hé mở, nhưng liệu sự thật kinh hoàng ẩn sau đó có thật sự đơn giản như nàng vẫn nghĩ?