Được an ủi, nỗi lo lắng vơi đi phần nào, cuối cùng Mạc Phỉ Phỉ cũng không gào thét nữa chuyển sang nhiều chuyện: "Vậy tối nay gặp xong cậu có cảm tưởng gì? Trình Dục Triết có phải thật sự có vấn đề lớn về đầu óc không? Mình đã thấy ảnh chụp của cậu ta rồi, trông đúng là rất đáng yêu, đáng tiếc."
Chuyện Trình Dục Triết mắc bệnh từ nhỏ để lại di chứng thì trong giới kinh doanh ai cũng biết, những công tử con nhà giàu cùng lứa tuổi ít khi chơi cùng cậu ta.
Từ trước đến nay Tiêu Dĩ Ca vốn không có hứng thú với mấy chuyện tầm phào, cô không bình luận nhiều mà nói sang chuyện khác: "Tối nay cậu ta gọi Tô Hàng tới hỗ trợ."
"Tô Hàng? Nghe có chút quen tai, là ai vậy?"
Mạc Phỉ Phỉ theo bản năng lặp lại cái tên này, trong lòng nhất thời chưa thể hình dung ra người nào.
Mục đích trêu chọc bước đầu đã đạt hiệu quả, Tiêu Dĩ Ca giảo hoạt cong môi, tung ra thông tin quan trọng: "Cùng lớp cấp ba với chúng ta cũng là chị em cùng cha khác mẹ của Trình Dục Triết. Đôi khi Trình Dục Triết sẽ dựa dẫm vào cậu ấy."
Thời gian bỗng nhiên ngừng lại.
Mạc Phỉ Phỉ bùng nổ một trận gào thét suýt làm cô thủng màng nhĩ: "Cái gì? Cái gì cơ? Cậu ấy chính là con gái nhà họ Trình? Đại tiểu thư năm tám tuổi bị đuổi ra khỏi nhà chính là cậu ấy sao? Còn nữa, sao cậu biết Trình Dục Triết dựa dẫm vào cậu ấy?"
Tốc độ nói nhanh, âm lượng cao, chỉ trong vài giây ngắn ngủi Tiêu Dĩ Ca lại một lần nữa như rơi vào địa ngục, mày cô nhíu lại.
Đến cả Hùng Hùng cũng sợ hãi rúc vào lòng cô.
Cô che tai nhỏ của Hùng Hùng lại, ôm lấy cái đầu tròn vo của nó nói với Mạc Phỉ Phỉ: "Mình đã điều tra. Trước đây cậu ấy quá kín đáo, chúng ta cũng không cố ý tìm hiểu con gái Trình Chi Ngang tên là gì."
Cô nói một cách tự nhiên nhưng Mạc Phỉ Phỉ lại bắt được điểm mấu chốt: "Không có việc gì cậu điều tra cậu ấy làm gì? Không phải cậu định lợi dụng cậu ấy nể mặt là bạn cũ mà giúp cậu ngủ với Trình Dục Triết chứ?"
Tiêu Dĩ Ca chỉ cười mà không trả lời, ngược lại lời của Mạc Phỉ Phỉ, người bị lợi dụng không phải là Tô Hàng.
Chỉ là cô không định nói cho Mạc Phỉ Phỉ quá nhiều vào lúc này.
Cô không phải trẻ con, trước khi đạt được thứ gì thì không thể lớn tiếng ồn ào, không thể làm loạn cũng không thể thiếu suy nghĩ, một khi làm mục tiêu hoảng sợ, rất có thể sẽ tay trắng trở về.
Khóe môi vẫn nở nụ cười, cô xoa xoa đôi tai nhỏ của Hùng Hùng, trả lời Mạc Phỉ Phỉ: "Đến lúc đó cậu sẽ biết."
Mạc Phỉ Phỉ tức đến nghẹn máu ném lại một câu: "Tốt nhất cậu vẫn là một đóa hoa tươi cắm trên bãi phân trâu không thì mình sẽ tức chết."
Nói xong liền cúp máy.
Tiêu Dĩ Ca vô tội mà mếu máo, buông Hùng Hùng bên cạnh ra đi tìm cái hộp.
Bên trong hộp ngoài những vật linh tinh còn có một chiếc điện thoại Nokia 5230 cũ từ thời cấp ba, hiện tại cầm trên tay chẳng khác nào một viên gạch nhỏ, phía dưới là một tấm ảnh chụp.
Ảnh hơi mờ là do năm đó cô dùng chính chiếc điện thoại này chụp, mấy năm sau mới in ra.
Đó là một tiết tự học năm lớp 10, lúc ấy cô nghĩ lên lớp 11 sẽ phải chia lớp, có những mối quan hệ chưa kịp sâu sắc đã phai nhạt vì vậy cô đã chụp lại cảnh mọi người đang tự do hoạt động.
Vừa lúc có một thiếu nữ tóc dài như mực ngồi ngay ngắn viết bài, dáng người thanh mảnh như trúc xanh toát ra khí chất khiến người khác không dám lại gần.
Mọi người đều biết Bắc Cực quanh năm lạnh lẽo sẽ không bao giờ vì bất kỳ kẻ nào có ý định đặt chân tới mà ấm lên.
Lòng bàn tay Tiêu Dĩ Ca vuốt ve hình dáng nhiều năm xa cách, giọng nói dịu dàng lại có chút chờ mong: "Tô Hàng, đã lâu không gặp."
Cơn mưa này không lâu, sáng sớm hôm sau hơi lạnh của mùa xuân đã bao trùm cả căn phòng.
Bữa sáng là món cháo thanh đạm kèm rau xanh, không ăn đồ nhiều dầu mỡ là thói quen của nhà họ Tiêu.
Tiêu Dĩ Ca xuống dưới muộn nhất, mẹ cô là Tiêu Mạn Nghi cùng ba là Cao Văn Uyên đang thảo luận về bữa cơm tối.
Tiêu Mạn Nghi thong thả ung dung dùng muỗng nhỏ múc cháo, mái tóc dài búi gọn, trên người khoác bộ sườn xám ôm sát toát ra vẻ sang trọng quý phái.
Bà nuốt hết thức ăn trong miệng rồi chậm rãi nói: "Bữa tối vẫn là nói đầu bếp làm theo sở thích của bảo bối, dinh dưỡng phải cân đối. Mấy thứ con bé ăn ở nước ngoài đều chẳng ra làm sao."
Tiêu Dĩ Ca kéo ghế ngồi xuống vừa buồn cười vừa không biết nên nói gì mới phải.
Cao Văn Uyên nho nhã yêu chiều nhưng vẫn điềm tĩnh gắp cho bà một miếng rau xanh: "Được rồi, lát nữa anh sẽ dặn dò đầu bếp."
"Ba mẹ, chào buổi sáng." Tiêu Dĩ Ca vừa múc cháo vừa chào hỏi, không đưa ra ý kiến nào về chuyện này.
Cô mới về nước chưa đầy một tháng, sau khi nhận chức ở tổng công ty công việc cũng khá bận rộn, cũng may là ở nhà tương đối nhiều nên chế độ ăn uống làm việc và nghỉ ngơi cũng dần dần được điều chỉnh.
Đối với thái độ nhìn có vẻ nghiêm khắc nhưng thực chất là quan tâm của Tiêu Mạn Nghi cô không có gì để phản đối.
Cao Văn Uyên cười nói đầy yêu thương: "Bảo bối, chào buổi sáng, mau ăn đi."
Tiêu Mạn Nghi hài lòng đánh giá trạng thái của con gái vài lần, sau đó liền hứng thú hỏi: "Hôm qua Trình Dục Triết thể hiện thế nào?"