Mưa xuân mang theo hơi lạnh nhưng ẩn dưới lớp mây lại có chút ấm áp len lỏi.
Tiêu Dĩ Ca tắm rửa xong thay váy ngủ, ngồi tựa bên cửa sổ mở điện thoại lướt xem trang cá nhân của Tô Hàng.
Người này mới dùng mạng xã hội mấy năm trước, đúng như cô dự đoán, so với người khác muộn hơn rất nhiều.
Tô Hàng tính tình lạnh nhạt nhưng là người rất cầu tiến.
Lúc học cấp ba đã vậy, hiện tại đi làm lại càng như thế.
Tô Hàng học chuyên ngành thiết kế trang sức, từng làm việc tại một công ty trang sức nổi tiếng nhưng nơi ấy đã sớm hình thành hệ thống thăng tiến theo phe cánh, coi trọng quan hệ hơn năng lực mục nát đến tận xương tuỷ, khó có cơ hội phát triển.
Vì thế Tô Hàng đã từ bỏ công việc ở công ty này chuyển sang một thương hiệu nhỏ mới gia nhập thị trường là trang sức Kình Lạc.
Cho đến hôm nay, Tô Hàng đã đưa thương hiệu này từ một cái tên vô danh trở nên nổi tiếng khắp cả nước. Nhờ vậy cô trở thành một trong những người có công khai sáng thương hiệu, ngồi vào vị trí giám đốc thiết kế.
Có thể hình dung cô đã phải nỗ lực biết bao nhiêu, nhưng những thành quả mà Tô Hàng phải phấn đấu nhiều năm mới có được so với cậu em trai cùng cha khác mẹ Trình Dục Triết cũng không đáng nhắc tới.
Tiêu Dĩ Ca lắc đầu xua đi những suy nghĩ miên man.
Cô tiếp tục xem trang cá nhân của Tô Hàng.
Nội dung rất đơn giản, hoặc là chia sẻ ảnh phong cảnh hoặc vài đoạn văn ngắn gọn hoặc là chia sẻ bài hát hoặc một số mẫu thiết kế
Không có bất nội dung gì để tìm hiểu thêm, càng không thể giúp cô hiểu rõ chuyện tình cảm của Tô Hàng.
Tiêu Dĩ Ca thở dài đặt điện thoại xuống.
Tối nay hai người họ không có đề tài gì, cũng không có nhiều chuyện để nhắc lại, có lẽ là bởi vì mới gặp lại chưa bao lâu.
Vốn dĩ không thân thiết, nhiều năm sau gặp lại thì có thể thân thiết được bao nhiêu.
Câu nói đã lâu không gặp coi như hoàn thành nghi thức gặp mặt, sau đó chính cô chủ động muốn cùng Tô Hàng thêm WeChat.
Các cô đã từng trao đổi số điện thoại nhưng chưa từng liên lạc, không biết liệu Tô Hàng có đổi số không.
Cô định hỏi thì Tô Hàng khẽ mím môi nói: "Nếu cậu không đổi số, để tôi thêm cậu."
Động tác người này rất nhanh, lời mời kết bạn lập tức được gửi đến.
Cô nhấn vào chấp nhận.
Ảnh đại diện WeChat của Tô Hàng là cảnh hồ nước gợn sóng lúc bình minh, góc chụp tinh tế phong cảnh ấm áp, chỉ là phong cách giống như một người già.
Tiêu Dĩ Ca cố nhịn cười, lúc hai người cùng nhau trở về mới lặng lẽ nhếch khóe môi.
Mưa tạt vào cửa sổ ngày càng dữ dội, Tiêu Dĩ Ca không tự chủ khẽ nở nụ cười nhạt.
Dưới bệ cửa sổ, chú chó Alaska lông xù mở to mắt nhìn cô trông giống như một con gấu con ngốc nghếch.
Cô hít sâu lấy lại tinh thần, nhẹ giọng nói: "Hùng Hùng, lại đây."
Hùng Hùng nhảy lên bệ cửa sổ giống cuộn lông màu nâu đỏ lao vào lòng cô, ngẩng đầu dụi mặt rồi giơ chân trước trắng muốt ra như muốn bắt tay.
Tiêu Dĩ Ca khẽ cười, nắm lấy bàn chân của Hùng Hùng lắc lắc, những muộn phiền trong lòng cũng vơi đi ít nhiều.
Chưa kịp chơi đùa với Hùng Hùng, điện thoại của cô lại vang lên tiếng chuông cuộc gọi WeChat.
Cô vuốt ve đầu Hùng Hùng, đưa tay nhấn nút nghe.
Giọng Mạc Phỉ Phỉ vang lên sức sát thương vẫn như mọi khi: "Tiêu Dĩ Ca, cậu đang ở đâu? Đừng nói với mình là cậu đang ngủ với Trình Dục Triết đấy nhé!"
Tiêu Dĩ Ca vừa vuốt bộ lông mềm mại trên đầu Hùng Hùng vừa lười biếng kéo dài giọng đáp: "Hùng Hùng, nói cho dì Phỉ Phỉ biết chúng ta đang ở đâu."
Da cô trắng như tuyết, mái tóc nâu dài xoăn xõa một bên vai, đường cong mảnh mai thướt tha được che giấu trong chiếc váy ngủ hai dây nửa kín nửa hở, vừa thuần khiết vừa gợi cảm.
Hùng Hùng như cũng bị sắc đẹp này mê hoặc, ngoan ngoãn sủa to hai tiếng.
Tiêu Dĩ Ca chưa bao giờ đưa Hùng Hùng đến nơi không quen thuộc, gặp những người không quen thuộc, nếu nó ở bên cạnh điều đó có nghĩa là nếu không phải Tiêu Dĩ Ca đang ở biệt thự nhà họ Tiêu thì chính là đang ở căn hộ riêng của mình.
Mạc Phỉ Phỉ lúc này mới yên tâm, âm lượng cũng giảm bớt: "Cậu ở nhà là tốt rồi, suýt chút nữa làm mình sợ chết khϊếp... Mình thật sự lo đầu óc cậu bị ngớ ngẩn, bao nhiêu trai đẹp hotboy hẹn hò cũng không thấy cậu đồng ý, như thế nào mà lần này lại nhất quyết phải gặp một kẻ đầu óc có vấn đề."
Năm lần bảy lượt nói đầu óc có vấn đề ngớ ngẩn, nếu đổi lại là người khác có lẽ sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nhưng các cô quen biết nhiều năm, Tiêu Dĩ Ca hiểu rõ tính cách rộng rãi phóng khoáng của Mạc Phỉ Phỉ, không lựa lời chính là thể hiện mối quan hệ sâu sắc giữa hai người bọn họ, càng ở lâu càng cảm thấy tính cách này làm dịu không khí nặng nề.
Biết Mạc Phỉ Phỉ thực sự lo lắng, lần này Tiêu Dĩ Ca nhẹ nhàng trấn an: "Đừng lo, mình biết mình đang làm gì."