Chương 2.2: "Đã lâu không gặp."

Khóe môi Tiêu Dĩ Ca khẽ nhếch lên, thái độ của Tô Hàng với Trình Dục Triết tối nay đều nằm trong dự liệu của cô.

Về nước không lâu cô đã điều tra thân thế của Tô Hàng, vì thế cô mới phát hiện thì ra Tô Hàng chính là con gái nhà họ Trình, cũng chính là Trình Chi Ngang ba của Trình Dục Triết với vợ trước Tô Lan Quân.

Hai người tuy cùng huyết thống nhưng số phận lại khác nhau một trời một vực.

Tám tuổi, sau khi ba mẹ ly hôn Tô Hàng theo Tô Lan Quân rời khỏi nhà họ Trình, sống cuộc sống không mấy dư dả. Còn Trình Chi Ngang sau khi nɠɵạı ŧìиɧ liền sinh con trai là Trình Dục Triết lớn lên trong nhung lụa, sống cuộc sống mà Tô Hàng không thể nào với tới.

Có lẽ vận mệnh đều có báo ứng, năm lên tám Trình Dục Triết mắc bệnh viêm màng não, tuy chữa khỏi nhưng trí tuệ kém phát triển, từ đó về sau tính tình giống như trẻ con.

Nói theo ngôn ngữ bình dân thì chính là đầu óc bị chập mạch.

Trùng hợp thay độ tuổi Trình Dục Triết bị bệnh cũng là độ tuổi mà Tô Hàng rời khỏi nhà họ Trình.

Nhiều năm như vậy, Tô Hàng và mẹ gần như không liên hệ không nhận sự giúp đỡ của Trình Chi Ngang, cũng chưa bao giờ nhắc tới mối quan hệ chặt chẽ với nhà họ Trình.

Thái độ khoan dung của Tô Hàng với Trình Dục Triết chỉ là vì nể tình cậu ta không may bị thiệt thòi về trí tuệ.

Còn Tiêu Dĩ Ca chấp nhận lời mời của Trình Dục Triết chính là vì muốn lợi dụng thái độ khoan dung của Tô Hàng với Trình Dục Triết.

Chỉ cần thông qua Trình Dục Triết gặp được Tô Hàng một lần, sau này cô sẽ không cần nhờ đến cậu ta nữa.

Bị Tô Hàng từ chối, Trình Dục Triết mặt mày ủ rũ: "Chị..."

Tiêu Dĩ Ca khoanh tay, vẻ mặt hứng thú.

Tô Hàng không có ý định an ủi Trình Dục Triết, chỉ hơi nghiêng người hỏi: "Đi không?"

Tiêu Dĩ Ca tươi cười rạng rỡ: "Đi."

Tô Hàng gật đầu rồi quay người đi về hướng khác, Tiêu Dĩ Ca ăn ý đi theo, không ai quan tâm đến Trình Dục Triết đang than vãn ở phía sau.

Nhà hàng cơm Tây này là Tiêu Dĩ Ca chọn, khu vực xung quanh khá yên tĩnh, đối với cô mà nói Trình Dục Triết là một người xa lạ, địa điểm gặp mặt phải do chính mình lựa chọn cô mới cảm thấy yên tâm.

Con đường nhỏ hai bên trồng ngô đồng, chưa tới mùa hoa nhưng mùi hương thoang thoảng.

Không gian yên tĩnh mà không hề vô vị, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào mà Trình Dục Triết mang lại.

Tiêu Dĩ Ca cố ý hỏi một vấn đề mà mình đã biết rõ đáp án: "Những chuyện như hôm nay, cậu đã giúp Trình Dục Triết bao nhiêu lần rồi?"

Trên con đường lát đá, lá cây ngô đồng mùa xuân rụng xuống chưa kịp khô dẫm vào không bị vỡ vụn mà vang lên tiếng mềm mại.

Tô Hàng im lặng một lát, đến khi lại một lần dẫm lên lá rụng mới mở miệng: "Chỉ có lần này thôi."

Tô Hàng không khỏi nhớ lại vì sao ngày hôm qua lại đồng ý chuyện này.

Cô chưa bao giờ vì bất cứ chuyện gì của Trình Dục Triết mà chạy đi chạy lại, nhiều nhất cũng chỉ là đưa ra lời khuyên. Người đàn ông nhỏ hơn cô ba tuổi ấy chính là nguyên nhân tan vỡ của gia đình cô.

Vậy mà khi Trình Dục Triết hớn hở nhờ cô đi cùng, nhờ cô hỗ trợ một phần sức lực vào cuộc theo đuổi này, lúc Trình Dục Triết nói ra tên của đối phương, cô đã đồng ý không chút do dự.

Nhiều năm trôi qua, ba chữ Tiêu Dĩ Ca lại một lần nữa giống như đốm lửa rơi xuống vùng quê hoang vu lạnh lẽo khiến cô không thể làm ngơ.

Tô Hàng khẽ rũ mi mắt, dừng bước xoay người giấu đi vẻ hoảng hốt, gương mặt tối nay vốn luôn lạnh nhạt thoáng lên chút ấm áp: "Tôi đã nghĩ cả đời này sẽ không gặp lại cậu nữa."

Tiêu Dĩ Ca bước chậm lại đi đến trước mặt Tô Hàng: "Ý cậu là mấy năm nay cậu vẫn nhớ đến tôi?"

Đôi mắt hoa đào vô cùng xinh đẹp luôn long lanh của cô càng thêm quyến rũ lòng người.

Hôm nay cô không muốn bộc lộ quá nhiều tình cảm, giữa hai người họ chưa từng mập mờ, chỉ đến khi chia xa cô mới nhận ra trong lòng mình đã sớm không thể chứa thêm người khác.

Nhưng cô không rõ xu hướng giới tính của Tô Hàng, cũng chưa từng điều tra, đó là điều duy nhất cô không dám mở ra.

Cô không muốn biết về đời sống tình cảm của Tô Hàng từ một bản điều tra lạnh lùng.

Nhưng câu nói kia của Tô Hàng lại như chiếc móc không thể kháng cự, lôi ra toàn bộ khao khát đã bị cô giấu kín.

Cô không giấu được biểu cảm mập mờ của mình, từng chút từng chút hướng về phía người trước mặt.

Tô Hàng nghiêm túc mà thong thả gật đầu: "Đúng vậy."

Thừa nhận rất dứt khoát, Tiêu Dĩ Ca mỉm cười.

"Gần mười năm, hình như là từ sau khi điền nguyện vọng chúng ta chưa từng gặp lại." Cô nhớ lại lần gặp mặt cuối cùng năm ấy, trên mặt hiện lên vẻ hoài niệm: "Cũng chẳng kịp chào tạm biệt, sau khi tốt nghiệp họp lớp cậu lại không đi, sau đó lên đại học không ai nhắc tới cậu, như là chưa từng có người gặp cậu."

Ánh mắt Tô Hàng nhìn xa xăm: "Là tôi không qua lại với ai."

Tiêu Dĩ Ca hiểu rõ, khóe môi khẽ nhếch lên, khi học cấp ba Tô Hàng nổi tiếng là người thích một mình.

Không phải không ai muốn kết bạn với cô, một thiếu nữ có khí chất trong trẻo tươi mát như vậy sao lại không thu hút chú ý của mọi người, chỉ là cô quá ít nói cũng chưa bao giờ chủ động kết bạn với ai.

Thường thường những đề tài người khác đưa ra, Tô Hàng đều trả lời ngắn gọn, dần dần không còn ai muốn làm tan tảng băng lạnh giá nữa.

Tiêu Dĩ Ca hỏi: "Hiện tại cũng vậy sao?"

Tô Hàng khẽ cười: "Bây giờ đi làm rồi, không thể bị động như vậy nữa."

Ý cười của Tiêu Dĩ Ca càng sâu, vẻ mặt mong chờ: "Tôi chưa từng thấy qua dáng vẻ chủ động của cậu, hi vọng có thể có cơ hội."

Chỉ là một câu trêu chọc nhưng đôi mắt Tô Hàng lại khẽ gợn sóng, nghiêm túc nhắc nhở cô: "Cậu đã từng thấy."

Lúc còn đi học các cô không có nhiều điểm chung, câu nói không suy nghĩ của Tiêu Dĩ Ca bỗng nhiên bị phản bác, ký ức trong đầu liền nhanh chóng ùa về, dừng lại những hình ảnh xa xôi có hai người họ.

Trong đó hình ảnh hai người họ không chỉ xuất hiện một lần.

Tiêu Dĩ Ca cố nén nhịp tim đột nhiên rung động, cố ý chọc Tô Hàng: "Những cái đó không đủ."

Đôi môi Tô Hàng mấp máy nhưng không nói thêm gì, chỉ nhếch ra một nụ cười thật khẽ.

Vừa rồi xúc động mạnh, suýt nữa cô buột miệng thốt ra một câu: "Tham lam."

Các cô vừa mới gặp lại, cô không muốn để Tiêu Dĩ Ca nghĩ rằng mình không muốn thân thiết.

Nghĩ đến đây, Tô Hàng khẽ siết chặt bàn tay rồi chậm rãi đưa ra.

Khi đôi mắt biết cười của Tiêu Dĩ Ca hiện lên vẻ nghi hoặc, cô nhẹ giọng nói: "Vừa rồi không có cơ hội nói, đã lâu không gặp."

Gió lạnh thổi qua, lá ngô đồng phát ra tiếng xào xạc dễ nghe mang đến sự sảng khoái dễ chịu của đêm xuân.

Tiêu Dĩ Ca hứng thú nhìn bàn tay mảnh khảnh, chậm rãi duỗi tay ra, để lòng bàn tay mình chạm vào lòng bàn tay cô, ánh mắt ẩn chứa tình cảm khó che giấu: "Đã lâu không gặp."