Chương 2.1: "Đã lâu không gặp."

Dù đứng ở bất kỳ góc độ nào để nói, Tô Hàng cũng đều không đến muộn.

Tiêu Dĩ Ca vì muốn tạo ấn tượng tốt với Trình Dục Triết nên cố tình đến thật sớm, không nghĩ tới Trình Dục Triết còn đến sớm hơn cô.

Còn Tô Hàng tới đúng lúc, vừa vặn chuẩn xác.

Tô Hàng ngồi xuống bên cạnh Trình Dục Triết, lúc Tô Hàng ngồi xuống Tiêu Dĩ Ca cũng dịch sang chỗ trống bên cạnh, tiện tay đặt bó hoa hồng vừa nhận được xuống chỗ ngồi của mình.

Vì thế hiện tại đối diện Trình Dục Triết là đóa hoa hồng còn Tiêu Dĩ Ca ngồi đối diện Tô Hàng.

Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh chóng tự nhiên.

Trình Dục Triết không có cơ hội mở miệng ngăn lại, chỉ có thể đưa tay sờ sờ mũi, nghĩ thầm nếu nói Tiêu Dĩ Ca quay lại vị trí cũ có thể sẽ khiến cô không vui.

Nhân viên phục vụ đến giúp Tiêu Dĩ Ca dịch chuyển đĩa và dao nĩa rồi lại đứng đợi Tô Hàng gọi món ăn.

Nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành vượt mức, Tiêu Dĩ Ca cũng không vội vàng, chỉ thong thả cắt miếng bít tết thành từng khối nhỏ từ từ thưởng thức.

Nhiều năm trôi qua như vậy, kiên nhẫn thêm một chút cũng không sao, ngộ nhỡ đi sai một bước thì thật chẳng đáng.

Tiêu Dĩ Ca vừa cầm dao nĩa lên thì một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Phần quà này tính cho em hay vẫn là tính cho chị?"

Trình Dục Triết vừa mới bưng ly nước trái cây lên uống một hớp lớn, nghe Tô Hàng nói liền vội vàng đặt ly xuống thanh minh: "Đương nhiên là tính cho em! Là em nhờ chị đặt giúp, cửa hàng bán hoa gần chỗ chị hơn nên em mới nhờ chị mang đến, em muốn tới đây sớm một chút để chờ chị Dĩ Ca."

Tiêu Dĩ Ca nghe vậy, tay vừa cắt một miếng bò bít tết nhỏ vừa khẽ liếc bó hoa hồng bên cạnh một cái.

Đúng là niềm vui bất ngờ như mùa xuân len lỏi sau những ngày đông giá rét, điểm duy nhất không hoàn hảo chính là mang danh nghĩa của Trình Dục Triết.

Cô còn đang nghĩ ngợi thì người đối diện lại lần nữa mở miệng: "Đây không phải là vấn đề xa hay gần."

"À..." Trình Dục Triết cái hiểu cái không bĩu môi dùng dao nĩa chọc chọc miếng bò bít tết trước mặt, bộ âu phục trên người hoàn toàn không phù hợp với bộ dáng cậu ta.

Tô Hàng không nhiều lời, tùy ý để cho câu chuyện đi vào kết thúc.

Hôm nay hẹn được Tiêu Dĩ Ca, Trình Dục Triết vô cùng hào hứng, rất nhanh liền thu lại cảm xúc mất mát, đem sở thích của mình làm chủ đề hôm nay.

"Chị, ba nói hôm nay về sẽ cho em đi đua xe một vòng, chị có biết tháng trước em thi đấu suýt chút nữa thì lọt vào top 10 rồi không!"

"Mẹ nói chờ em hoàn thành nhiệm vụ của công ty năm nay mới đồng ý cho em mua một chiếc xe đua riêng, hai người nói xem em có thể hoàn thành không?"

"Đúng rồi, đúng rồi, lần sau em thi đấu đua xe, hai người tới xem được không?"

Đổi lại nếu là trước khi Tô Hàng tới, Tiêu Dĩ Ca hẳn là sẽ chán ngán và bực bội. Nhưng hiện tại mặc kệ Trình Dục Triết có lảm nhảm thế nào cô cũng có thể mắt điếc tai ngơ.

Người đối diện ăn rất nhanh, động tác tao nhã giống như cách Trình Dục Triết bên cạnh một tấm kính cách âm, chỉ thỉnh thoảng ừ mấy câu cho có lệ cũng không nói thêm gì.

Thoạt nhìn không giống như là vì hỗ trợ mà đến, có lẽ chỉ là vừa lúc nhàn rỗi mới đồng ý chuyện này.

Ít nhất trong mắt Trình Dục Triết bữa tối này xem như cũng diễn ra hài hòa, toàn bộ quá trình không ai quấy rầy, Trình Dục Triết tự nói cười vui vẻ cho đến khi ba người đều ăn xong.

Đối với Tiêu Dĩ Ca và Tô Hàng mà nói bữa ăn này chẳng khác gì ăn cơm ở nhà ăn công ty.

Trời tối hẳn, ba người ra khỏi nhà hàng cơm Tây.

Trình Dục Triết vẫn còn nguyên hứng thú, đi phía trước các cô nhìn bên này ngó bên kia, bình luận liên tục.

"Nơi này thật yên tĩnh, khách cũng không nhiều, không biết kinh doanh có tốt không?"

"Kia là cây gì thế? Mùi thơm quá."

Tiêu Dĩ Ca và Tô Hàng vẫn im lặng, giống như vừa rồi trong nhà hàng Tô Hàng cách Trình Dục Triết một tấm kính cách âm, hiện tại bao trọn lấy hai người họ bên trong.

Đi ra khỏi nhà hàng một đoạn, Tô Hàng đột nhiên hỏi: "Không thích đóa hoa hồng kia sao?"

Ánh mắt Tô Hàng vẫn nhìn thẳng phía trước nhưng lời nói lại mô tả chính xác trạng thái Tiêu Dĩ Ca, hai tay cô trống trơn.

Tiêu Dĩ Ca không đem đóa hoa hồng ra khỏi nhà hàng, người đàn ông nhờ Tô Hàng hỗ trợ tặng hoa không để ý, ngược lại Tô Hàng lại tinh ý nhận ra chi tiết nhỏ này.

Ánh mắt Tiêu Dĩ Ca dừng lại trên ánh sáng đèn hắt xuống mặt đường lát đá, nhẹ nhàng trả lời: "Không thích những món quà ý nghĩa không thuần khiết."

Là cảm thấy cô không nên tặng quà thay Trình Dục Triết sao? Ý nghĩ ấy bất giác khiến Tô Hàng xao động.

Đúng lúc này Trình Dục Triết quay người đối mặt với các cô, cười hì hì hỏi: "Chị và chị Dĩ Ca không phải là bạn học sao? Sao hai người không nói chuyện phiếm? Chỉ một mình em nói suốt thôi."

Tô Hàng không trả lời.

Gặp lại nhau sau bao năm xa cách, sự khác lạ giống như thủy triều dâng lên.

Tiêu Dĩ Ca không biết nên nói gì, im lặng vài giây rồi dứt khoát dập tắt ý nghĩ của Trình Dục Triết: "Cậu nói nhiều quá, chúng tôi không chen vào được."

Bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ, Tiêu Dĩ Ca quay đầu nhìn lại, dưới ánh trăng, ý cười trên gương mặt Tô Hàng vẫn còn chưa tan, tựa như đóa hoa hiếm hoi nở rộ nơi vùng đất băng giá.

Bước chân Trình Dục Triết dừng lại, ngượng ngùng gãi gãi đầu, mặc kệ mấy sợi tóc gọn gàng bị cào rối: "Là em chỉ lo cho mình, xin lỗi... nhưng hôm nay em thật sự vui vẻ. Chị, có thể đưa em và chị Dĩ Ca về nhà không? Như vậy trên đường chúng ta còn có thể nói chuyện phiếm."

Lúc này không đợi Tô Hàng phản ứng, Tiêu Dĩ Ca liền dừng bước trả lời: "Không được, tôi còn có việc."

Ánh mắt cô liếc sang Tô Hàng, thấy Tô Hàng dừng lại, trong lòng bất giác có một chút mong chờ.

Cô không muốn Trình Dục Triết quấy rầy các cô, nếu tối nay chỉ có thể như vậy thì cô tình nguyện kết thúc cuộc gặp này.

Trình Dục Triết vô cùng thất vọng: "Vậy chị có thể đưa em về nhà không? Em muốn ngồi xe chị."

Tô Hàng không một chút suy nghĩ, dứt khoát đáp: "Em ra ngoài có tài xế đưa đón, không cần chị."