Chương 1.2: "Xin lỗi, tôi đến muộn."

Toilet không một bóng người, Tiêu Dĩ Ca trang điểm qua loa, cũng không vội đi ra ngoài.

Trong gương là đôi mắt hoa đào, ánh mắt lại lãnh đạm giống như chính cô cũng đang nghi ngờ quyết định của mình hôm nay có phải không chính xác hay không.

Trước khi nhận lời cô đã cân nhắc rất lâu, bất cứ cách nào tiếp cận người kia đều quá đột ngột, chỉ còn cách này tuy hơi lòng vòng một chút.

Tiêu Dĩ Ca không nghĩ nhiều, mở điện thoại áp chế hỗn độn trong lòng.

Mở khung chat nói chuyện phiếm với Mạc Phỉ Phỉ, bấm nghe lại đoạn tin nhắn thoại ở bãi đỗ xe, lập tức giọng thiếu nữ ngọt ngào của Mạc Phỉ Phỉ lại lần nữa công kích lỗ tai cô.

"Nếu cậu thật sự muốn giải khuây, để mình giới thiệu cho cậu! Nam nữ đều có, lớn tuổi có, nhỏ tuổi có, tuyệt hơn Trình Dục Triết gấp mấy lần! Có phải cô đơn quá rồi không? Mau nói cho mình biết, nếu không tại sao lại như thế?"

Âm điệu dồn dập, cảm xúc tràn đầy.

Nghe xong 30 giây, Tiêu Dĩ Ca như vừa đi dạo một vòng địa ngục.

Mạc Phỉ Phỉ là bạn học cũng là bạn thân của cô từ cấp ba, ngay buổi đầu huấn luyện quân sự hai người đã nhanh chóng kết nghĩa.

Đương nhiên, chuyện này là nhờ tính tình sôi nổi và thích vẻ đẹp bên ngoài của Mạc Phỉ Phỉ, giữa mấy chục bạn học mặc quần dài áo ngắn tay giống hệt nhau lại bị mặt trời chói chang chiếu đến mặt mày đỏ bừng, Mạc Phỉ Phỉ chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấy Tiêu Dĩ Ca.

Lần tụ họp sau khi tốt nghiệp cấp ba, Mạc Phỉ Phỉ uống rượu rồi vỗ vỗ mặt Tiêu Dĩ Ca giọng lè nhè la hét: "Ngày đó chỉ cần nhìn một chút là mình đã thấy cậu! Mọi người đều ăn mặc giống nhau, chỉ có cậu không giống người bình thường!"

Tiêu Dĩ Ca khi đó dở khóc dở cười vừa đẩy Mạc Phỉ Phỉ từ trên người ra vừa tự hỏi chính mình hôm đó đã làm gì.

Mạc Phỉ Phỉ giống như biết cô đang nghi hoặc, cười ngọt ngào một gậy đánh nát ký ức của cô: "Cậu mặc sơ mi trắng cùng váy ngắn, giống như tiên nữ! Kết quả tiên nữ bị huấn luyện viên phạt đứng phơi nắng!"

Nhưng lúc ấy người mặc sơ mi trắng không chỉ có một mình cô.

Người kia lạnh lùng dưới cái nắng chói chang của mùa hè, sơ mi trắng kết hợp quần dài đen càng làm nổi bật khí chất cao ngạo trong trẻo mà xa cách.

Những người muốn đến gần không bao lâu liền đi hết không còn một ai.

Đối với người như vậy Mạc Phỉ Phỉ không có hứng thú, Tiêu Dĩ Ca cũng không đính chính lại, còn có một người nữa cũng mặc sơ mi trắng.

Đúng là nhờ vào tính cách nhiệt tình hào sảng của Mạc Phỉ Phỉ, tình bạn của các cô cứ như vậy từ cấp ba cho tới hiện tại.

Tiêu Dĩ Ca đỡ trán, vừa buồn cười lại không thể không trả lời: "Mình có tính toán riêng, đến lúc đó sẽ nói cho cậu biết."

Tin nhắn thoại vừa mới gửi qua, đối phương rất mau liền trả lời lại, lần này Mạc Phỉ Phỉ trầm giọng, ngữ khí huyền bí: "Chẳng lẽ cậu coi trọng gen của cậu ta?"

Tiêu Dĩ Ca cố nén xúc động muốn trợn trắng mắt không trả lời lại.

Trở lại phòng vừa lúc đồ ăn được đem lên, Trình Dục Triết len lén nhìn cô, cẩn thận mở miệng: "Chị Dĩ Ca, em chọc chị nổi giận sao?"

Tiêu Dĩ Ca không ngẩng đầu lên vừa cắt bò bít tết vừa nhàn nhạt trả lời, khóe môi cong lên ý cười: "Không có, vừa rồi đúng là tôi chỉ đi toilet trang điểm lại một chút thôi."

Trình Dục Triết chưa đủ bản lĩnh để có thể chọc cô tức giận, chỉ là ở cùng cậu ta cô cảm thấy vô cùng nhàm chán.

Thật sự cái người tâm trí non nớt trước mắt này cùng người kia là chị em sao.

Dao nĩa trên tay Tiêu Dĩ Ca không dừng lại, cô ngước mắt nhìn kỹ gương mặt Trình Dục Triết.

Một chàng trai trẻ đẹp mặc một thân tây trang nhưng khí chất không thích hợp, giống như quần áo biến thành nhà giam trói buộc linh hồn trẻ con của Trình Dục Triết, cử chỉ kéo cổ áo càng làm lộ rõ điểm này.

Mà người kia giống như băng tuyết trên trời cao không vướng bụi trần, nhẹ nhàng lưu lại dấu vết trong cuộc đời cô.

Thấy cô chăm chú nhìn mình, Trình Dục Triết thấp thỏm lại xấu hổ đỏ mặt cười cười: "Chị Dĩ Ca, kỳ thật hôm nay em còn hẹn một người. Em sợ mình nói không khéo sẽ chọc chị nổi giận cho nên nhờ người tới hỗ trợ."

Bị Trình Dục Triết kéo về hiện tại, Tiêu Dĩ Ca ừ một tiếng rũ mắt tiếp tục cắt bò bít tết của mình, từ bỏ việc so sánh bộ dáng Trình Dục Triết với người trong trí nhớ.

Đó là một sự tồn tại không thể nào so sánh.

Mục đích của cô vốn không phải là Trình Dục Triết vì vậy đối với sự ân cần của Trình Dục Triết cũng không cảm thấy gì. Nhiều hơn một người cũng không sao, điều đó cũng không làm thay đổi tác dụng của buổi hẹn hôm nay.

Cho đến khi cô nghe thấy Trình Dục Triết hân hoan vui sướиɠ cất tiếng gọi: "Chị, bên này!"

Mọi âm thanh trong nhà hàng cùng thời gian trong nháy mắt dường như ngừng lại.

Tiêu Dĩ Ca dùng dao nĩa cắt miếng bít tết vừa chín tới, mắt hướng theo tiếng gọi của Trình Dục Triết.

Ngoài trời hơi se lạnh, cửa kính mở ra, một cô gái tựa như vầng trăng sáng trên cao bước vào tỏa ánh sáng khắp căn phòng.

Mái tóc dài mềm mượt như lụa, trên người mặc áo khoác trắng dài, bên dưới là quần âu cùng màu, giống như ánh trăng trong trẻo từ từ tiến lại gần mang theo một chút lạnh lẽo.

Mùi hương Tuyết Tùng trên người cô như bao phủ khắp thế gian, trong ngực ôm một đoá hồng nhỏ tươi mới, giọng nói và khuôn mặt đều trong trẻo mát lạnh: "Xin lỗi, tôi đến muộn."

Tiêu Dĩ Ca lẳng lặng chăm chú nhìn Tô Hàng, không biết từ lúc nào ánh mắt đã chuyển từ lạnh lùng sang dịu dàng.

Ngẩn người trong chốc lát, Tiêu Dĩ Ca nhanh chóng nở nụ cười rạng rỡ: "Không muộn."

Cuộc gặp gỡ này đến nhanh hơn rất nhiều so với những gì cô tưởng tượng.