Tháng ba, thành phố Lăng Hải khoe sắc xuân rực rỡ.
Bãi đỗ xe chen chúc, chiếc Maybach màu đen lướt nhanh qua mấy khúc cua rồi dừng lại ở một góc.
Tắt máy bước xuống xe, tất cả chỉ trong chớp mắt.
Từ trong xe một cô gái bước xuống, không nhanh không chậm hướng từ phía bãi xe đi tới, mái tóc xoăn dài màu nâu xoã trên vai. Áo khoác kaki dài kết hợp với quần trắng trông cô thoải mái mà không mất đi sự chín chắn.
Khuôn mặt xinh đẹp, môi đỏ tươi tắn, đôi mắt như hoa đào long lanh nước càng làm cô thêm phần cuốn hút.
Bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại trong túi vang lên. Cô lấy ra mở tin nhắn WeChat, áp máy lên tai nghe giọng nói bên kia.
Giọng thiếu nữ cất cao giữa bãi đỗ xe yên tĩnh càng thêm khoa trương: "Dĩ Ca, cậu sẽ không thật sự đi gặp Trình Dục Triết đấy chứ? Tuy rằng cậu nhóc đó lớn lên dáng dấp không tệ nhưng đầu óc có vấn đề! Chẳng lẽ mới về nước khẩu vị của cậu đã nặng như vậy rồi?"
Tiêu Dĩ Ca nhịn không được đưa điện thoại ra xa, suýt nữa còn nghi ngờ có phải mình đã mở loa ngoài hay không.
Cô chưa kịp phản ứng người ở đầu dây bên kia đã nói một tràng khoảng chừng 30 giây.
Cô hít sâu một hơi khẽ nhấp môi, thấp giọng nói: "Ồn muốn chết."
Âm thanh trong trẻo mát lạnh như suối chảy qua khe núi không mang theo chút cảm xúc nào ngược lại còn phảng phất nét dịu dàng tự nhiên. Đối phương lập tức trở lại là một biểu tượng che miệng.
Tiêu Dĩ Ca cất điện thoại, chân bước nhanh hơn.
Trời vẫn còn sáng, ánh chiều tà chưa tắt hẳn, dải nắng màu cam nhạt chiếu một vòng sáng dịu lên người đàn ông thanh tú đứng trước cửa nhà hàng cơm Tây.
Từ khi Tiêu Dĩ Ca xuất hiện trong tầm mắt, ánh mắt Trình Dục Triết đã chẳng thể rời khỏi người cô.
Cậu ta ra dáng quý ông thay cô đẩy cửa kính dẫn cô vào phòng riêng đã đặt sẵn kéo ghế mời cô ngồi. Thỉnh thoảng không giấu được tay chân luống cuống theo bản năng xoa xoa bàn tay.
Tiêu Dĩ Ca coi như không nhìn thấy, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười nhạt, chậm rãi ngồi xuống.
Trình Dục Triết duỗi tay ý bảo cô ngồi xuống, cô lại đi đến chỗ nhân viên phục vụ nói: "Theo thực đơn thường ngày của tôi."
Cô vừa dứt lời Trình Dục Triết vội vàng chen vào: "Tôi... tôi cũng giống chị ấy."
Nhân viên phục vụ lễ phép cúi chào: "Vâng. Tiêu tiểu thư, Trình tiên sinh, xin chờ một lát."
Nhìn nhân viên phục vụ rời đi Trình Dục Triết mới nở nụ cười, giữa mày còn phảng phất nét ngây thơ: "Chị Dĩ Ca, hôm nay chị thật sự rất đẹp."
Tiêu Dĩ Ca hơi nhướng mày không mặn không nhạt trả lời: "Cảm ơn."
Không phải cô có hứng thú nói chuyện phiếm cùng Trình Dục Triết. Huống hồ mối quan hệ giữa nhà họ Tiêu và nhà họ Trình vốn không sâu, bản thân cô và Trình Dục Triết lại không có đề tài chung.
Nhà họ Tiêu kinh doanh lĩnh vực khách sạn còn nhà họ Trình lại kinh doanh lĩnh vực thời trang.
Khi còn du học cô đã làm việc tại chi nhánh công ty ở nước ngoài còn Trình Dục Triết lại chỉ thích chơi nhạc, điển hình của một công tử con nhà giàu.
Từ công việc đến vòng tròn xã giao hai người đã không chung một đường.
Nếu đổi lại là một công tử con nhà giàu khác, khẳng định là cô sẽ không gặp.
Lần này cô hẹn gặp đơn giản là vì có việc muốn nhờ Trình Dục Triết hỗ trợ mới có thể dễ dàng thực hiện.
Mà việc này cũng không thể nói thẳng với cậu ta, cũng không cần cần phải nói thẳng.
Nghĩ đến đó Tiêu Dĩ Ca lại không muốn nói chuyện nữa, giây tiếp theo liền quay mắt nhìn về phía bên ngoài tường kính.
Ánh nắng ngả dần chiếu ánh sáng trầm ấm vào phòng.
Trình Dục Triết chăm chú nhìn gương mặt lãnh đạm của Tiêu Dĩ Ca, không chút phòng bị liền bị sắc đẹp kia hớp hồn, áp lực mơ hồ tỏa ra từ người cô khiến trong lòng Trình Dục Triết cảm thấy khẩn trương, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
Trình Dục Triết vô thức nới lỏng cổ áo, cố gắng hết sức giữ giọng nhẹ nhàng vui vẻ: "Hôm qua chị đồng ý ăn cơm cùng em, em vui vẻ cả ngày, hôm nay phải chuẩn bị thật lâu mới ra ngoài."
Trình Dục Triết vừa nói vừa quan sát sắc mặt Tiêu Dĩ Ca, thấy môi đỏ hơi cong lên tim Trình Dục Triết cũng theo đó đập loạn.
"Ba mẹ nói em nhất định phải nghe lời chị!" Trình Dục Triết không ngừng cố gắng, đôi tay không tự giác nắm đầu gối: "Không được chọc chị tức giận, phải khiến chị vui vẻ như vậy chị mới có thể thích em."
Nghe đến đó Tiêu Dĩ Ca khẽ cười một tiếng, rốt cuộc cũng quay sang nhìn Trình Dục Triết.
Trình Chi Ngang, cha Trình Dục Triết là một thương nhân kiệt xuất gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, sáng lập nên tập đoàn RH, từ một công ty nhỏ vô danh trở thành thương hiệu thời trang lừng lẫy trải qua mấy chục năm vẫn vững vàng trong giới kinh doanh.
RH là viết tắt của từ Radiance và Honorable đủ để thấy chí hướng lớn lao.
Mà tham vọng của Trình Chi Ngang không chỉ dừng lại ở một lĩnh vực, nhà họ Tiêu lại đứng đầu trong lĩnh vực kinh doanh khách sạn hiển nhiên trở thành mục tiêu hợp tác của ông ta.
Tiêu Dĩ Ca cùng con trai nhà họ Trình lại xấp xỉ tuổi nhau, ý đồ quá rõ ràng.
"Cậu cảm thấy chú dì nói đúng sao?" Tiêu Dĩ Ca hứng thú hỏi miệng nở nụ cười khiến lòng người lay động.
Cô không nghĩ vợ chồng Trình Chi Ngang lại dặn dò thẳng Trình Dục Triết như vậy, chẳng sợ trước đó số lần cô và Trình Dục Triết gặp mặt không đáng kể.
Trình Dục Triết liên tục gật đầu, được cô đáp lại Trình Dục Triết như được tiếp thêm động lực: "Em muốn chị thích em, giống như em thích chơi đua xe, mỗi ngày đều phải nhìn thấy thứ mình yêu thích."
Dù sao cũng nhàn rỗi, Tiêu Dĩ Ca liền hỏi tiếp: "Cậu cảm thấy hai loại thích này giống nhau?"
Trình Dục Triết ngơ ngác sờ sờ mũi: "Có gì khác nhau sao?"
Tiêu Dĩ Ca khoanh tay trước ngực dựa lưng vào ghế cười không nói, nhìn khuôn mặt nghiêm túc hỏi lại của cậu ta.
Người ngoài đều biết Trình Chi Ngang tham vọng cỡ nào, chỉ Trình Dục Triết không biết Trình Chi Ngang muốn cậu ta làm gì, còn tưởng mọi việc đơn giản vui vẻ giống như chơi trò chơi.
Trong nháy mắt ý muốn nói chuyện với Trình Dục Triết biến mất, Tiêu Dĩ Ca nhìn đồng hồ vừa đứng dậy vừa nói: "Tôi đi toilet một chút."
Nói xong liền xoay người rời đi, bữa cơm này khẳng định vô cùng nhàm chán, cô cần hít thở không khí một chút.