Chương 25: Ai thiếu đạo đức như vậy, ném đồ trước cửa phòng hắn

Đến cả luyện khí, Thanh Phong tông cũng không phải chuyên dạy đệ tử trong tông làm ra, cho dù có là thiên tài luyện khí, cũng không thể tùy tùy tiện tiện luyện ra.

Cho nên đối việc này bọn họ có phần thả lỏng, dựa vào số lượng nộp lên chỉ cần nộp cho tông môn hai phần là được, chỉ cần có thể nộp lên thì muốn nộp cái nào thì nộp cái đó, tông môn sẽ không bức người.

Đương nhiên, họ vẫn quan tâm đến phẩm chất, không phải tùy tiện muốn lấy đồ đã luyện hư lên nộp lừa gạc tông môn là được.

Tang Lê cẩn thận cân nhắc một phen, xác định chính mình tạm thời sẽ ổn nên tính toán nghiêm túc tu luyện.

Hiện tại cũng chỉ có thể dựa vào nhiệm vụ tông môn kiếm tiền, đến lúc đó tiếp nhận một nhiệm vụ đoàn đội cấp thấp, đi cùng nhau hoàn thành kiếm tích phân trở về đổi tiền.

Hắn vốn định sẽ nắm chặt thời gian tu luyện, liền chợt nhớ ra bản thân chẳng biết như thế nào là tu luyện.

Không có tâm pháp tông môn, không có người chỉ dạy, liền tính hắn có quyết tâm tu luyện hay không thì cũng không tìm thấy bí quyết.

Còn không bằng làm một giấc cho đầu to ra.

Bên này Tang Lê trở lại phòng ngã đầu liền ngủ, bên kia Sở Yến đang luyện kiếm lại không thể nào tĩnh tâm được.

Trở lại sân sau, hắn nhạy bén phát hiện được trên lầu hai có một hơi thở, hắn trực tiếp phi thân lên lầu, đứng yên trước cửa phòng Tang Lê.

Không cần xem cũng biết bên trong là ai đang ở.

Hắn cau mày, nội tâm vô cùng giãy giụa, trong đầu hiện lên đều là bộ dáng Tang Lê rưng rưng nước mắt đáng thương.

Suy nghĩ một lúc lâu sau, trong giây lát hắn lấy ra từ trong lòng một cái túi, nhẹ nhàng đặt trước cửa phòng Tang Lê, sau đó như là có tật giật mình, cẩn thận lui lại hai bước xoay người rời đi.

Ai ngờ mới vừa quay người lại, bị Liễu Niên Hạ vừa phi thân lên đâm sầm vào người.

Liễu Niên Hạ không khống chế được kêu ra tiếng, Sở Yến tay mắt lanh lẹ nhanh chóng bưng kín miệng hắn, đánh mắt ý bảo hắn đừng lên tiếng,.

Thấy Liễu Niên Hạ gật gật đầu, lúc này hắn mới thở ra một hơi dài, buông tay ra.

Không ngờ được, Liễu Niên Hạ nghiêng đầu vừa nhìn thấy chiếc túi được đặt trên mặt đất liền trừng lớn đôi mắt khuôn miệng mấp máy muốn nói chuyện, làm Sở Yến sợ tới mức lại một phen nữa bịt kín miệng hắn.

Sắc mặt Sở Yến trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi thấp giọng cảnh cáo: “Không cho nói!”

Liễu Niên Hạ vốn định tiếp tục gật đầu, nhưng lực tay của Sở Yến quá lớn, lại còn thêm có một tay đè ót hắn, hắn hoàn toàn không động đậy được chỉ có thể chớp mắt.

“...” Sở Yến thấy động tác này của hắn, nhịn không được trừu trừu khóe miệng, căm giận buông lỏng tay ra.

Vận số năm nay thật không may mắn một chút nào!

Không hiểu như thế nào lại bị tên Liễu Niên Hạ này bắt gặp, thiếu chút nữa là bại lộ.

Hiện tại hắn cũng không vội rời đi, đảo mắt muốn nhìn thử Liễu Niên Hạ đến nơi này làm gì.

Chỉ thấy hắn cười hì hì từ trong lòng ngực trong giây lát cũng lấy ra một chiếc túi, cẩn thận ném đến cửa phòng kề sát túi của hắn.

“..” Sở Yến không khỏi câm nín.

Thật là sống đã lâu, đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy đưa tiền còn phải xếp hàng.

Liễu Niên Hạ ném túi xong quay đầu lại liền thoáng nhìn Sở Yến một bộ dáng khó miêu tả biểu tình, hắn không tiếng động cười cười, tiến lên lôi kéo cánh tay muốn mang hắn cùng nhau rời đi.

Cánh tay đột nhiên bị một lực kéo làm cho Sở Yến hồi thân, hắn cúi đầu nhìn thấy cánh tay của Liễu Niên Hạ, phản xạ có điều kiện vung tay, không nói hai lời đến cạnh lan can rồi rời đi.

Để lại Liễu Niên Hạ với vẻ mặt mộng bức, thập phần không hiểu gãi gãi đầu, theo sau say người rời đi.

Từ chính phòng trên lầu hai, một đạo thân ảnh thon dài chậm rãi từ phòng bước đi trên hành lang, nam nhân dung nhan tuyệt thế, trường thân ngọc lập(?), tư thái thanh lãnh tự phụ như tiên nhân lâm thế.

(?) đại khái thân thể thon dài như được điêu khắc từ ngọc

Quân Như Hành khoác tay sau lưng, nhìn về phía cửa phòng Tang Lê bằng đôi mắt thâm trầm sâu thẳm, y thu liễm mi mắt, tầm mắt rũ xuống, trong giây lát rơi lên trên hai chiếc túi, biểu tình có chút tối đen không rõ.

……

Tang Lê một giấc này là ngủ tới sáng sớm hôm sau.

Buổi chiều không ăn cơm khiên chiếc bụng thầm thì kêu, hắn chạy nhanh rời giường đi rửa mặt, tính toán đợi lát nữa trở lại nhìn thử xem trong chiếc túi được Quân Như Hành đưa có đồ vật ăn được hay linh quả linh không.

Vừa đến cửa hắn không thèm liếc mắt dưới chân một cái liền trực tiếp đạp cửa mà đi ra.

Không chút ngoài ý muốn nào trong giây lát hắn đạp chân lên hai chiếc túi, ngay lập tức thân thể mất trọng tâm lảo đảo, trong khoảng khắc nghìn cân treo sợi tóc, hắn vương hai tay tay nắm chặt khung cửa.

Thật ra cơ thể chưa chạm đến mặt đất, chỉ là tư thế của hắn bây giờ không quá lịch sự, thân thể hắn bây giờ chỉ sợ đã cong thành một góc 90 độ, cẳng chân không ngừng phát run, có chút chịu không được nữa.

Nếu hiện tại hắn buông tay hỏng chừng eo hắn sẽ đạp lên trên ngạch cửa, cái ngạch cửa thời cổ này không phải là trò đùa, ngã xuống một cái chỉ sợ là đau eo mấy năm.

Cũng không biết là ai thiếu đạo đức như vậy, ở trước cửa phòng hắn ném đồ, đem hắn hại thảm vậy không nói, hắn còn chưa nhìn thấy được đồ vật đó tròn méo ra làm sao nữa.

Tang Lê hận đến ngứa răng, rồi lại không thể chịu được nữa, tay cũng dần dần có dấu hiệu thoát lực.

-----------------------------------

Mình sẽ thay tên Liễu Ngũ = Liễu Niên Hạ nha, hoàn truyện thì mình sẽ chỉnh lại các chương đầu.

Mong được sự ủng hộ của mọi người ạ. <3