“Đương nhiên, chỉ cần là phòng trống, đệ đều có thể lựa chọn, đệ muốn chọn chỗ nào cũng được.”
Tống Hạc Khanh vừa nói vừa đi đến trước mặt Tang Lê đang đứng, ý cười doanh doanh nhìn hắn, “Không cần câu nệ, nơi này về sau là nhà của đệ.”
Thanh niên tuấn dật phi phàm trên mặt mang theo ý cười ôn hòa, một đôi mặc đồng cũng nhu tình như nước, lộ ra chân tình thực lòng làm Tang Lê không khỏi lâm vào trầm tư.
Từ trước đến bây giờ, hắn đã gặp được không ít sư huynh đệ, xem ra họ đều đối với chính mình không hề có chút địch ý nào.
Thậm chí còn đối xử với mình rất tốt.
Tuy rằng có rất nhiều chi tiết trong cốt truyện hắn không nhớ rõ, nhưng có một điều hắn nhớ nhất rõ, thời điểm hắn tiến vào tông môn mấy tên sư huynh đều rất không thích hắn.
Ngoài ra phía sau còn có tiểu sư muội theo sát, lực chú ý của bọn họ đều ở trên người tiểu sư muội, chính mình một tiểu đáng thương thì bị ném sang một bên.
Hiện tại loại tình huống này, là bởi vì không có tiểu sư muội sao?
Tống Hạc Khanh thấy thiếu niên trước mặt buông đầu xuống, chỉ thấy được cái trán che đi khuôn mặt nhỏ tái nhợt, hắn chỉ cho rằng Tang Lê nghe lời hắn nói cảm động đến không được.
Rốt cuộc loại thân thế như hài tử Tang Lê này, nếu có được một gia đình một ngôi nhà, đối với bọn họ mà nói xác thật là một việc rất đáng cảm động.
Hắn than nhẹ một hơi, lộ ra thần sắc đau lòng, “Về sau đệ cứ xem chúng ta như người nhà, đệ không hề lẻ loi một mình nữa, cũng không còn ai dám khi dễ đệ nữa.
Tang Lê từ trong âm thanh ôn nhu ấy lấy lại tinh thần, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Tống Hạc Khanh, thanh niên tuấn dật trên khuôn mặt mang theo ý cười như tắm gió xuân, làm hắn, một người xuyên sách trong lòng mang theo bất an dần dần bình ổn.
Chậc.
Đến đây thì hắn cũng nên yên tâm rồi.
“Đại sư huynh, nơi này còn phòng nào có thể chọn vậy?” Hắn giơ lên tươi cười, hỏi nhẹ nhàng.
Tống Hạc Khanh chỉ chỉ dãy phòng hai tầng lầu phía bên trái, “Bên này là tây sương phòng, chúng ta đều ở tầng dưới chỉ dư được vài phòng, tầng trên lại không có mấy người ở, đi để ta dẫn đệ đi xem xem.”
Tang Lê một đường đi theo Tống Hạc Khanh, trừ bỏ xem các phòng trống, hắn còn đem cửa phòng của vài vị sư huynh mở ra giới thiệu, Tang Lê chỉ dám đứng ngoài cửa nhìn qua đại khái, không thể không nói phong cách trang trí rất phù hợp với tính tình của bọn họ.
Hắn đem mấy căn phòng của bọn họ âm thầm ghi nhớ, sau đó ở trên lầu hai tùy tiện chọn một phòng trống, như vậy khi hắn làm khùng làm điên cũng không sợ làm ồn đến người phía dưới.
Tống Hạc Khanh thấy hắn chọn phòng xong, mang theo hắn đến bên cạnh hành lang xem bố cục toàn sân.
Hắn chỉ chỉ phòng ở bên tay trái, “Bên kia là chính phòng, là nơi sư tôn ở, bất quá sư tôn hằng năm bế quan, rất ít ở lại chỗ này.”
“Bên kia.” Hắn chỉ vào đối diện, “Đó là đông sương phòng, là nơi tiếp khác, bên cạnh còn có một cái bếp nhỏ, có thể nấu được một bữa hoàn chỉnh, trong đây đồ vật nào cũng có đầy đủ hết, chỉ là... Bởi vì Tam sư huynh của ngươi hay nấu những thứ đồ ăn kỳ kỳ quái quái, chúng ta cũng chưa đến nơi đó một lần nào."
Tang Lê liên tục gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rõ, trù nghệ của Liễu Ngũ không lời nào có thể miêu tả được, xác thật là nên tránh xa một chút
Lúc sau khi đã giới thiệu xong hết thảy, Tống Hạc Khanh làm xong nhiệm vụ đưa hắn đi dạo, liền nhanh chóng đi làm việc riêng của mình.
Tang Lê về phòng chính mình nghiêm túc đánh giá một vòng, trong phòng sạch sẽ ngăn nắp, vừa nhìn là thấy thường xuyên có người quét tước, đồ vật trong phòng đầy đủ hết, không cần mang theo đồ gì có thể trực tiếp vào ở.
Chỗ ở tốt như vậy, lại không cần trả khoản vay thuê phòng, không cần đủ loại chi phí thượng vàng hạ cám, ngẫm lại đều cảm thấy thật mỹ mãn.
Chỉ là tốt nhất, vẫn nên dựa vào chính mình tự kiếm tiền nuôi sống bản thân.
Trước đây từ trong miệng Liễu Ngũ nghe được không ít về quan hệ trong tông môn, tuy rằng phần nhiều là thổi phồng Thanh Phong Tông tốt đến thế nào, nhưng cũng không khó thu hoạch được một ít tin tức quan trọng.
Liền tỷ như trong tông môn, từ tông chủ đến ngoại môn đệ tử, đều là tự cung tự cấp.
Nói trắng ra là, loại cô nhi như Tang Lê không có bất luận cái gia thế bối cảnh gì, chỉ có thể là dựa vào người khác tiếp tế hoặc tự lực cánh sinh nổ lực đi kiếm linh thạch.
Mặc dù hiện tại được Quân Như Hành cấp cho một túi linh thạch, cũng sẽ luôn có thời điểm phải dùng đến, hắn lại không có khả năng trong chớp mắt miệng ăn núi lỡ như vậy.
Trong tông môn phương pháp kiếm tiền đơn giản có vài loại, hoặc là xuống núi làm nhiện vụ hàng yêu trừ ma, hoặc là chính mình luyện đan luyện khí gì đó rồi cầm đi đầu cơ trục lợi.
Không thể không nói, Thanh Phong Tông vẫn là thực nhân tính hóa, đan dược chính mình luyện ra cũng chỉ cần giao cho tông môn ba phần xem như là học phí, còn dư lại thì tự mình tùy ý dùng.
Nhưng muốn đem đi bán, cũng không thể dùng thân phận thật sự.
Đề phòng những người như Liễu Ngũ luyện ra những loại đan dược kì kì quái quái, đến lúc người ăn gặp vấn đề gì, cả tông môn phải cùng nhau mất mặt.