Chương 13

Nhân vật chủ chốt đã bị khống chế, việc điều tra càng khó khăn hơn.

Nhất thời không thể trở mặt với quân doanh, hắn bèn đổi hướng điều tra: "Thức ăn sau khi nấu xong do ai vận chuyển?"

"Cũng là đầu bếp ạ, họ cùng nhau vận chuyển đến chỗ chúng ta ăn."

"Không có ai hành động một mình sao?"

"Thức ăn rất quan trọng, nên đầu bếp đều đi theo nhóm, giám sát lẫn nhau ạ."

Phục Thanh Hợp gật đầu: "Nghe nói hôm đó là tiệc mừng sau đại hội tỷ võ, thức ăn có gì khác biệt không? Có rượu không?"

"Để ăn mừng, có nướng vài con cừu, một trăm người đứng đầu đại hội tỷ võ... đều được ăn thịt. Không có rượu, trong quân doanh không được uống rượu ạ."

"Ai là người nướng cừu?"

"Cũng là đầu bếp ạ."

Lại là đầu bếp?

Phục Thanh Hợp lại hỏi: "Bình thường có ai thân thiết với đầu bếp không? Hoặc có ai mâu thuẫn với đầu bếp không?"

"Đầu bếp ở doanh trại khác, không cùng huấn luyện sinh hoạt với chúng ta, ngoài việc đưa cơm thì không tiếp xúc gì khác ạ."

Nếu không ai có thể tiếp cận đầu bếp, mà người đυ.ng vào thức ăn chỉ có đầu bếp, đầu bếp lại giám sát lẫn nhau, trừ phi bọn họ cấu kết với nhau, nếu không thì khả năng đầu độc không cao...

Suy nghĩ một lát.

Phục Thanh Hợp lại hỏi: "Xin hỏi hai mươi chín người trong lều, hôm đó có ai nằm trong top một trăm của đại hội tỷ võ không?"

"Không phải tất cả ạ."

Nhìn vẻ mặt do dự của binh sĩ.

Phục Thanh Hợp đổi cách hỏi: "Vậy hai mươi chín người trong lều, hôm đó có ăn thịt không?"

Lần này tiểu binh khẳng định gật đầu: "Có, ta nhớ rõ ngoài một trăm người đứng đầu diễn võ được ăn thịt, mấy vị công tử huân quý kia cũng nhất định đòi ăn thịt... Vậy, chẳng lẽ là do thịt?"

"Có lẽ vậy..."

Tiểu binh lắc đầu, phủ nhận lời này: "Ngày đó còn có hơn bảy mươi người khác cũng ăn thịt đó, mà không có việc gì..."

"Cùng một con dê sao?"

"Không chắc... Không chỉ một con dê, nhưng nhiều người nhìn như vậy, không thể nào giữa thanh thiên bạch nhật mà hạ độc được!"

"Được, ta đã rõ." Phục Thanh Hợp không phủ nhận lời tiểu binh, chỉ khách sáo đáp lại.

Thấy một tiểu binh khác có vẻ muốn nói lại thôi...

Phục Thanh Hợp mỉm cười ôn hòa, chuyển sang mục tiêu khác để dò hỏi.

Hỏi cùng một câu, tiểu binh này nói cũng không khác gì tiểu binh trước, chỉ là khi nhắc tới người nhà của mấy vị công tử huân quý thì thần sắc có chút khác lạ.

Phục Thanh Hợp chợt nhớ tới lúc kiểm tra thi thể, một số người có vết bầm tím kỳ lạ trên người, lúc đó hắn còn tưởng là do tỷ thí ở đại hội diễn võ mà ra.