Diệp Tiểu Nhu nghĩ đến những tấm danh thϊếp nhỏ nhét vào tay lái bên đường, thật dễ dàng khiến người ta nghĩ đến một nghề: Thám tử tư.
Các thám tử tư thông thường kiếm tiền bằng cách điều tra những chuyện dân sự như con riêng bị thất lạc của đại gia, nɠɵạı ŧìиɧ, điều tra tài sản trước hôn nhân, v.v. Tất nhiên, có thể sẽ có một số nguồn lợi màu xám không muốn cho người ta biết.
Nhưng ở đây thì khác, bảng số nhà được treo trên cửa đã chứng minh nơi này thuộc về tổ chức chính quy, họ hẳn cũng có mối quan hệ hợp tác tốt đẹp với nhân viên nội bộ của cục cảnh sát.
“Nghe nói ông chủ của công ty này đã ở thành phố C hơn mười năm, tích lũy được không ít tài nguyên và quan hệ, ở thành phố C của chúng ta có thị trưởng nào mới rồi tên côn đồ nào bị đánh, chẳng có chuyện gì là bọn họ không biết. Bọn họ đã hỗ trợ đội cảnh sát hình sự điều tra rất nhiều vụ án hình sự ở thành phố C, rất nhiều manh mối cho các vụ án của bọn tôi đều do họ cung cấp…”
Vương Tranh đang ‘phổ cập kiến thức’ cho Diệp Tiểu Nhu, còn chưa nói xong thì đã bị Tiêu Ngũ đá nhẹ một phát, “Chú nói nhảm nhiều như vậy làm gì?”
Cú đá này đã trực tiếp đá Vương Tranh vào cửa văn phòng.
Trong phòng làm việc, mọi người tò mò nhìn qua.
Đứng trước cửa là một cô gái trẻ ăn mặc như một công nhân làm việc trên công trường, tay xách một chiếc túi và một chiếc nón bảo hộ.
Cú đá của Tiêu Ngũ không nặng, nhưng Vương Tranh đã vô tình đẩy cửa và ngã vào trong, cậu ấy vội vàng đứng dậy chỉnh sửa quần áo, sau đó lúng túng đối mặt với những người trong phòng.
“Không đến mức tới đây để dạy dỗ người khác đó chứ, Phó đội trưởng Tiêu?” Lão Mã đi tới, lập tức giảm bớt xấu hổ: “Anh phải biết, mọi thứ ở nơi này của chúng tôi rất đắt tiền, mà chú em này hình như cũng không có đủ khả năng để chi trả đâu.”
Văn phòng bên trong không nhỏ, riêng phòng làm việc có bảy cái, trong sảnh có mấy chiếc bàn làm việc, hai người trẻ tuổi từ sau máy vi tính ló ra hóng chuyện.
Vương Tranh lần đầu tiên đến đây nên tò mò nhìn quanh, cậu ấy đã nghe nói rằng môi trường ở đây rất tốt, nhưng không ngờ rằng nó lại tốt tới vậy. Mỗi người đều có văn phòng và không gian riêng, chưa kể cách bài trí đều thể hiện sở thích của chủ nhân, ngoài ra còn có một tủ đựng đầy đồ ăn vặt và đồ uống!
Vương Tranh tưởng rằng Lão Mã chính là ông chủ, vội vàng cúi đầu 180°: “Xin chào, tôi là Vương Tranh thuộc đội cảnh sát hình sự của Cục cảnh sát thành phố, lần đầu gặp mặt xin hãy chiếu cố tôi.”
Lão Mã thân thiết bắt tay với cậu ta: “Xin chào, xin chào, cậu thấy môi trường ở đây của chúng tôi có tốt không? Liệu cậu có cân nhắc đến việc chuyển nghề? Thu nhập cao, rủi ro thấp, năm loại bảo hiểm và một quỹ nhà ở, có phòng làm việc riêng và tiền thưởng cuối năm. Nếu may mắn, cậu thậm chí có thể gặp một vài khách hàng là phụ nữ giàu có, tiền boa là năm, sáu đến bảy, tám trăm nghìn tệ.”
Vương Tranh xấu hổ thu tay lại: “Tôi… Tôi cảm thấy mình vẫn thích hợp làm một người cảnh sát nhân dân.”
May mắn thay, ý thức về danh dự và tinh thần trách nhiệm của một người cảnh sát vẫn còn rất mạnh trong cậu ấy, nếu không thì đúng là động lòng rồi.
“Ông chủ Dương đâu?” Tiêu Ngũ hỏi: “Lại đi công tác sao?”
“Ơ, ông đây không phải ông chủ?” Vương Tranh kinh ngạc hỏi.
“Đương nhiên không phải.” Lão Mã sờ cái đầu hói trung niên gần như trọc lóc của mình, cười nói: “Ông chủ của bọn tôi đẹp trai hơn tôi nhiều.”
Nhắc mới nhớ, ông chủ của công ty này chắc chắn là một huyền thoại, nghe nói bố mẹ anh ấy đều là chuyên gia tâm lý tội phạm, họ từng thành lập Viện nghiên cứu Tâm lý tội phạm, tiền thân của công ty này, mà hành tung của anh ấy là một bí ẩn, hiếm khi gặp được.
Nhưng không chỉ có một mình anh ấy, toàn bộ văn phòng Murphy hoặc là đi công tác, hoặc là sắp đi công tác, thời điểm mấy nhân viên cộm cán tụ hội cùng một chỗ như hôm nay là rất hiếm.
Lão Mã chưa kịp trả lời, Tiêu Ngũ đã đưa ra một loạt câu hỏi: “Các anh có biết vụ án mới nhất chưa? Có thông tin gì có thể cung cấp cho chúng tôi không?”
“Đội phó Tiêu, anh đã nói rằng sẽ không tìm chúng tôi hỗ trợ điều tra án nữa mà.” Diêm Tiêu Tiêu đứng phía sau Lão Mã cười lạnh, bản thân chị đang mặc một chiếc sườn xám mỏng manh, tay cầm một chiếc quạt tinh xảo, những người không biết cứ tưởng chị là diễn viên từ đoàn phim nào đó chạy ra.
“Hợp tác với cảnh sát trong việc điều tra án là điều mà mọi công dân nên làm, thưa cô Diêm.”
“Đây chính là lý do khiến tôi cực kỳ ghét cảnh sát các anh.” Diêm Tiêu Tiêu khoanh tay hừ lạnh: “Văn phòng của chúng tôi có quy định, nếu muốn có tin tức, hoặc là đưa tiền hoặc là đổi chác ngang bằng, cho dù các anh có tới đây thì cũng phải tuân thủ các quy tắc của chúng tôi.”
“Vị mỹ nhân này là bà chủ sao?” Vương Tranh tò mò lẩm bẩm.