‘Cậu ấy’ kiên quyết bảo vệ hai người đó trong ‘vùng an toàn’ yếu ớt và chật hẹp của mình, đồng thời để mọi đòn tấn công đều tập trung vào bản thân.
“Cô gái này nhất định là một người tàn nhẫn.” Vị cảnh sát già nói: “Ước chừng những người này mới mười tám mười chín tuổi, cô ấy chỉ là một cô bé lại đánh nhau như muốn chết, nhưng khi bị cảnh sát bắt giữ, cô ấy lại rất ngoan ngoãn.
Haizz, như một con chó hoang, không ai quan tâm cũng không ai hỏi han, chả trách lại xảy ra chuyện.”
Có thể đưa bản thân vào bệnh viện tâm thần, thậm chí dùng thủ đoạn tàn bạo nhất đối với một gã đàn ông biếи ŧɦái, cmn đây là chuyện người thường có thể làm được sao?
Cô gái xù xì trong trí tưởng tượng của Tiêu Ngũ đã biến thành một người phụ nữ tàn nhẫn, coi cái ác như kẻ thù.
Tất nhiên, cũng là một người tội nghiệp.
“Đồng chí có biết cô ấy hiện đang sống ở đâu không?”
“Tôi biết, lúc đầu chính quyền bố trí cho cô ấy làm việc trong một xưởng may. Những người ra khỏi nhà tù nữ có thể làm công việc chân tay, nhưng cô ấy không chịu, cô ấy khăng khăng tự đi tìm việc. Hiện giờ cô ấy hẳn là ở… Chờ đó, để tôi ghi lại địa chỉ cho cậu.”
Nửa giờ sau, bọn họ đến một công trường ở ngoại thành. Lúc này trời đã nhá nhem tối, hoàng hôn mờ ảo, thời tiết nóng ẩm, những công nhân đội nón bảo hộ, mồ hôi nhễ nhại vẫn đang làm việc không biết mệt mỏi.
“Một nhà máy đàng hoàng thì không làm, cùng lắm thì đi làm bồi bàn. Sao lại phải làm một công việc vất vả như vậy?”
“Có lẽ là cần được giải phóng.” Tiêu Ngũ phân tích: “Kẻ bạo lực luôn có nguồn sức lực vô tận.”
Vương Tranh định phản bác nhưng lại không tìm được lý do, bất luận như thế nào cậu ấy cứ có cảm giác là lạ làm sao.
Thực tế là rất khó để các tù nhân được thả sau khi thụ án tìm được một công việc tốt, dù sao hầu hết các đơn vị hiện nay đều không nhận người có tiền án, cho dù họ có học thức đến đâu, rất ít đơn vị dám nhận người từng phạm tội.
Tiêu Ngũ đã làm cảnh sát trong nhiều năm, anh ta rất dễ dàng phân biệt những người có tiền án với những người bình thường. Bởi vì họ đều đã thoát ly xã hội một thời gian, đã trải qua khoảng thời gian dài trong các trại giam và bị quản lý chặt chẽ, đồng thời có tâm lý tự ti, mặc cảm… khiến họ khó hòa nhập với xã hội, nhất là những người mới ra tù, trong tiềm thức họ sẽ co rúm người lại khi nhìn thấy công an.
Hoàn cảnh công trường ở đây rất kém, dù sao cũng cách xa khu đô thị, là nơi xây dựng nhà máy chứ không phải khu dân cư.
Vương Tranh tìm thấy quản đốc, hai người đang mặc thường phục, quản đốc có phần lo lắng khi biết họ là cảnh sát.
“Anh căng thẳng cái gì? Tôi cũng không phải tới đây điều tra công tác.” Tiêu Ngũ cười nói, đáng tiếc nụ cười ấy cũng không mang lại cho anh ta cảm giác hiền hòa thân thiện: “Tôi đang tìm một người tên là Diệp Tiểu Nhu, một cô gái khoảng hai mươi tuổi mới tới đây không lâu.”
Khi nghe thấy tên của Diệp Tiểu Nhu, quản đốc dường như càng trở nên căng thẳng hơn, ngay cả nói chuyện cũng cà lăm: “Đồng, đồng chí cảnh sát, anh cũng biết ở chỗ chúng tôi đều là những công nhân thô kệch, một đám đàn ông hôi hám lâu ngày không nhìn thấy phụ nữ. Mấy người bọn họ cũng chỉ là nhìn nhiều hóa nghiện, chưa từng nghĩ tới làm chuyện phạm pháp, hơn nữa đều đã bị dạy cho một bài học, cô ấy đã nói sẽ không báo cảnh sát mà…”
Hai người nghe vậy sắc mặt liền thay đổi, Tiêu Ngũ nắm lấy cổ áo của quản đốc: “Cô ấy đâu? Mấy người làm gì cô ấy rồi?!”
Cách đó không xa, một ít công nhân hóng chuyện nghe thấy ba người đối thoại bèn tháo chạy như một làn khói.
“Tất cả đứng lại cho tôi!” Vương Tranh quát.
“Thật sự không có việc gì đâu mà đồng chí cảnh sát.” Quản đốc sợ tới mức hai chân mềm nhũn: “Đều là người có tà tâm nhưng không có gan làm, cô gái kia mới đến đây làm, tôi đã tính để cô ấy đi. Đồng chí nhìn xem, bọn tôi đều là một đám già đầu, không thì cũng là mấy bà cô cao to thô kệch, một cô gái trẻ đến làm việc thì trông ra thể thống gì, nhưng… nhưng cô ấy không chịu đi!”
Khi ảnh chụp màn hình thông tin được gửi đến vừa vặn cắt mất phần hình ảnh trong hồ sơ, Tiêu Ngũ chỉ nhìn thấy văn bản bên dưới, cũng không nhìn thấy mặt cô gái trong video nên tưởng tượng của Tiêu Ngũ về Diệp Tiểu Nhu vẫn là tên cô rất đẹp, nhưng dáng dấp chắc chắn là một cô gái hung hãn, chẳng có gì đặc sắc cả.
Thay vì làm những công việc nhẹ nhàng của một người phụ nữ, cô ấy đến công trường để bê gạch, như người quản đốc đã nói, những người phụ nữ có thể làm được công việc nặng nhọc này cũng là phụ nữ thô kệch trong làng.
Họ đi theo quản đốc vào nhà kho. Điều kiện ở đây hơi tệ. Trong thời tiết nóng nực, mùi thuốc lá, rượu và mồ hôi của đàn ông bay lơ lửng trong không khí. Đầu mẩu thuốc lá và hộp cơm bày bừa khắp nơi, quần áo chưa giặt thì treo đầy ở dọc đường, ngay cả cảnh sát hình sự như bọn họ bình thường không để ý lắm cũng cảm thấy điều kiện ở đây thật tệ hại.
Cũng may bọn họ đều biết nam nữ không thể ở chung, trên công trường chỉ có mấy người phụ nữ, quản đốc kêu một tiếng, tất cả công nhân đang nghỉ ngơi đều nhìn sang.
“Các anh nhìn kìa, đó là Diệp Tiểu Nhu.”
Tiêu Ngũ nhìn theo hướng ngón tay ông ta đang chỉ.
Ở đó có một chiếc bồn rửa đơn sơ, ống nước bằng sắt đang kêu lạch cạch để bơm nước, một bóng người mặc bộ quần áo bảo hộ bẩn thỉu đang khom người đứng dưới ống nước để rửa tay, mái tóc của cô dường như được cắt bởi một thợ cắt tóc không lành nghề, chúng xõa xuống bên vai không đều, dáng người không dày dạn như họ tưởng tượng, thoạt nhìn gần giống hệt thiếu niên gầy gò trong video kia.