Chương 50

Từ lúc Dương Viêm nhắc đến tên Lâm Y Y, cơ mặt của Trương Khâm bắt đầu co giật.

Mà giọng điệu chậm rãi của Dương Viêm dường như có ma lực thôi miên, khiến ký ức trong đầu ông ta lập tức quay trở lại ngày hôm đó, cảnh tượng Trương Khâm nhìn thấy ở cửa phòng cô gái dưới lầu lại hiện lên rõ ràng trước mắt ông ta…

Hơi thở của Trương Khâm bắt đầu dồn dập, thậm chí ánh mắt ông ta cũng trở nên sợ hãi.

“Cảnh tượng đáng sợ như vậy, gần đây chắc hẳn anh đã gặp ác mộng phải không?”

“Đừng nói nữa…”

“Theo suy luận của bác sĩ pháp y, thi thể của Lâm Y Y đã ở trong nhà được tròn một tháng rưỡi kể từ ngày cô ấy bị gϊếŧ. Có phải anh đã sớm nhận thấy điều gì đó kỳ lạ không? Ví dụ như tại sao đã lâu rồi không thấy cô ấy ra ngoài mua đồ ăn? Tại sao lâu như vậy cô ấy không ra ngoài? Tại sao lâu như vậy không gặp cô ấy?”

Trương Khâm: “… Phải, tôi đã sớm nghi ngờ, bởi vì mỗi ngày đi làm, tôi… đều nhìn thấy cô ấy đi ra ngoài mua đồ ăn…”

“Chắc hẳn Mickey đã sớm phát hiện ra cô gái đó chết rồi phải không? Khoảng thời gian hơn một tháng đó, anh có từng gõ cửa nhà cô ấy không?”

Trương Khâm dường như nhớ ra điều gì đó, đột nhiên run lên và vùi mặt vào tay.

Ông ta đang trốn tránh điều gì?

Diệp Tiểu Nhu đột nhiên nói: “Nếu đã sớm phát hiện có chuyện gì đó không ổn, vì sao ông không báo cảnh sát? Ông sợ bị hung thủ trả thù sao?”

Trương Khâm che mặt lắc đầu, trong cổ họng phát ra tiếng rêи ɾỉ khàn đặc, dường như muốn khóc nhưng không thể, toàn thân run rẩy, sắp sụp đổ.

“Tôi hiểu rồi.” Diệp Tiểu Nhu chợt hiểu ra cái gì, cô tiến lên một bước, nâng Trương Khâm từ mặt sàn lên, một người đàn ông như vậy lại dễ dàng được cô ôm lên như bế một con mèo trong tay, Trương Khâm vô thức muốn đẩy cô ra, nhưng ông ta phát hiện sức mạnh của cô gái nhỏ này… quả thực quá khủng khϊếp!

Diệp Tiểu Nhu nhìn chằm chằm vào mắt ông ta, nói từng chữ một: “Cô ấy từng cầu cứu ông phải không?”

Câu nói này trong nháy mắt phá vỡ phòng tuyến tâm lý sắp sụp đổ của Trương Khâm, tay ông ta buông xuống, trong mắt tràn đầy hoảng sợ và tuyệt vọng.

Hoảng sợ vì một câu của người đó đã nói ra điều mà ông ta đã cố gắng hết sức để che giấu. Tuyệt vọng vì trong khoảng thời gian này, ngày nào ông ta cũng tỉnh dậy sau những cơn ác mộng. Bất cứ khi nào ông ta đi ngang qua cánh cửa tầng dưới, ông ta đều cố gắng không chạm vào bóng ma sợ hãi trong lòng mình.

Diệp Tiểu Nhu buông Trương Khâm ra.

“Ông chủ, anh đã bao giờ nghe nói đến Người chuột chũi chưa?”

Dương Viêm đùa chơi chiếc bật lửa trong tay, hình như đang mỉm cười.

Cô gái này thật là vừa nghe đã hiểu.

Ở một số quốc gia, có những người vô gia cư, phải trôi dạt khắp nơi được gọi là “người chuột chũi” trong đường hầm dưới lòng đất, có một bộ phim tài liệu ghi lại cuộc sống của nhóm người đặc biệt đó, người ta nói rằng đôi mắt của họ đã thích nghi với bóng tối dưới lòng đất, nếu không có thức ăn, bọn họ sẽ ăn thịt chuột và thịt người, bọn họ còn được gọi là kẻ lạc lối, kẻ ẩn náu. Vào mùa mưa, khi dòng nước chảy vào các kênh ngầm sẽ khiến bọn họ mắc bệnh rồi chết.

Đáng lẽ những người như vậy sẽ khiến người ta thấy tội nghiệp, nhưng cũng khiến người ta sợ hãi, bởi vì trong số họ rất có thể đang cất giấu một kẻ gϊếŧ người lẩn trốn, đồng thời khả năng cao đang có một khẩu súng được giấu dưới gầm giường bẩn thỉu, và những viên cảnh sát mà họ sợ nhất đôi khi sẽ tìm thấy thứ gì đó còn đáng sợ hơn khi đào rãnh cống.

Có lẽ tên hung thủ kia cũng giống như một tên chuột chũi, nhìn những cô gái đi ngang qua góc phố với đôi mắt đang tìm kiếm thức ăn trong bóng tối.

* * * * *

Tiêu Ngũ nhận được tin tức chưa đầy nửa giờ liền vội vã đến nơi, nhưng anh ta tìm mãi cũng không tìm được địa điểm, gọi mấy lần cũng không có người trả lời, thậm chí có lần tổng đài còn báo đang ngoài vùng phủ sóng, nên anh ta yêu cầu mọi người chia ra tìm. Bản thân thì đi dọc theo con đường, vừa tìm kiếm vừa gọi điện thoại, lần này cuối cùng cũng thông. Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói nghèn nghẹt của một người đàn ông: “Tôi nói nè đội phó Tiêu, nếu anh đến đây muộn hơn nữa thì chắc tôi sắp chết vì thối…”

“Cậu đang ở đâu? Địa chỉ cậu đưa cho tôi rất mơ hồ.”

“Ở đây, anh nhìn xuống đất đi!!”

Tiêu Ngũ nheo mắt lại, nhìn thấy một bàn tay từ dưới đất vươn ra vẫy về phía mình, mặc dù trời đã sáng và khu vực trung tâm thành phố cách đó không xa, nhưng Tiêu Ngũ vẫn giật mình, gần như vô thức chạm vào khẩu súng.

Bàn tay ấy ném ra một chiếc túi nhựa màu đen, và một người đàn ông bò ra khỏi mặt đất – hay nói đúng hơn là từ miệng đường ống trên mặt đất.

“Mẹ kiếp, lần này tôi phải tắm ba ngày ba đêm mới có thể sạch được.”

Người đàn ông trèo ra khỏi ống cống, ngồi xuống đất, cởi mũ bảo hiểm đèn pin trên đầu, lộ ra khuôn mặt nhăn như khổ qua.

“Giang Triều?”

Tiêu Ngũ kinh ngạc nhìn anh chàng, toàn thân Giang Triều bẩn thỉu đến mức giống như từ chuồng lợn bò ra, dưới ủng và bắp chân dính đầy nước bùn, khuôn mặt tuấn tú nhíu hết vào nhau, hiển nhiên là đã kiệt sức rồi.

Giang Triều chỉ vào chiếc túi nhựa màu đen và nói: “Anh xem đi.”