Chương 5

Mẹ kiếp, chưa kể con trai của một nạn nhân còn nói dù sao mẹ mình cũng già rồi, đâu có gì to tát đâu, lời này có giống lời của một con người sẽ nói không???”

“Đến súc sinh cũng phải cạn lời.” Tiêu Ngũ đồng tình.

“Về sau nghe nói có một người không rõ vì sao lại vào bệnh viện tâm thần, tình cờ gặp phải Mã Lượng phạm tội, sau đó…”

“Sau đó gϊếŧ hắn?”

“Không.” Khóe miệng Vương Tranh gợi lên một nụ cười khoái chí: “Cô ấy suýt chút nữa đã phế tên biếи ŧɦái kia rồi!”

“Phế?” Tiêu Ngũ kinh ngạc.

“Đúng vậy, cô ấy hẳn đã đá tên biếи ŧɦái kia, ài, tuy chưa phế thì cũng gần như hỏng rồi, nghe nói lúc đó tên biếи ŧɦái kia đang muốn cưỡиɠ ɧϊếp nữ bệnh nhân tâm thần sống cùng tầng với hắn!”

“… Chẳng lẽ người mà cậu đang nhắc đến là?”

“Đúng vậy, chính là Diệp Tiểu Nhu! Với cái tên yếu đuối như vậy, nhưng cô ấy lại là một nữ anh hùng thực sự. Tuy nhiên sau đó… em nghe nói cô ấy bị cuốn vào một vụ án khác, về sau vụ án được mở lại. Kết quả Diệp Tiểu Nhu bị ngộ thương, lại bị kéo vào đó hơn nửa năm mới ra ngoài.” Vương Tranh cười ngượng: “Hồi đó em muốn nghe ngóng nhưng cũng không hỏi thăm được gì.”

Nghe giọng điệu của Vương Tranh, cậu ấy đã hoàn toàn coi người này là một vị anh hùng.

Cảm nhận được ánh mắt không hài lòng của Tiêu Ngũ, Vương Tranh lập tức im bặt.

Luôn có một số người tự cho là đúng, đi làm những việc nhân danh trừ hại cho dân mà phạm tội, chuyện này không có gì lạ, nhưng chúng tuyệt đối không được pháp luật chấp nhận.

Những người được trả tự do sau khi chấp hành xong bản án sẽ lưu hồ sơ tại cộng đồng địa phương và cơ quan tư pháp, các tổ chức ấy sẽ giúp những người này trở lại xã hội. Đối tượng trọng điểm cần được đặc biệt quan tâm đến chẳng hạn như những người đã vào tù lần hai, lần ba. Mà nhìn phản ứng của Thiệu Lương Vỹ, Diệp Tiểu Nhu hẳn là đối tượng trọng điểm này.

Muốn tìm một người như vậy cũng không khó, nhưng thông tin về cô gái này rất ít, ngay cả địa chỉ nhà cũng không cố định, giống như một bé gái mồ côi lang thang.

Bọn họ quyết định đến đồn cảnh sát trước.

“Diệp Tiểu Nhu này vốn đã đổi thành họ Ngụy sau khi được nhận nuôi, nhưng sau đó gia đình họ xảy ra chuyện. Cha nuôi của cô ấy qua đời, mẹ nuôi đã đuổi cô ấy ra ngoài. Vốn dĩ, điều này không phù hợp với quy định nhận con nuôi, nhưng cô gái này rất bướng bỉnh. Cô ấy khăng khăng không cần bất kỳ sự giúp đỡ nào, thậm chí còn đổi lại tên của mình.” Một cảnh sát già nói với họ đầy ẩn ý: “Cô gái này về sau cũng gây ra rất nhiều rắc rối.”

Nói rồi người cảnh sát già cho họ xem một đoạn video được quay từ hai năm trước.

“Đây là cái gì, có nhìn thấy cái gì đâu?”

“Công nghệ trước đây còn hạn chế. ‘Skynet[1]‘ được thành lập trong hai năm qua mới ngày càng rõ nét.”



[1]Skynet hay "Thiên võng (Lưới Trời)", là hệ thống giám sát bằng công nghệ cao với quy mô khổng lồ, bắt đầu được triển khai từ 2015 và đã đưa vào sử dụng ở hàng chục tỉnh thành khắp Trung Quốc. Nó bao gồm hàng trăm triệu camera giám sát đặt tại các nơi trọng yếu như nhà ga, sân bay, ngã tư... Đi kèm là các công nghệ số hiện đại như nhận diện khuôn mặt, nhận dạng dáng đi, báo cáo vị trí qua GPS kết hợp hệ thống dữ liệu lớn (Big Data) để giám sát hoạt động và cuộc sống của hơn một tỷ công dân nước này. [Nguồn: vnexpress.net] Đây là sự thật, so với một thành phố từng không phổ biến về máy giám sát, hiện tại mọi con đường ở thành phố C đều được giăng Lưới Trời. Những năm gần đây, xác suất phá án cũng tăng lên rất nhiều trong thời đại công nghệ ngày càng tiên tiến.

Không như ngày xưa, cũng không biết đây là góc camera nào, Tiêu Ngũ híp mắt nhìn. Trên nền tối, có hơn chục người dường như đang vây công hai người. Dù đoạn video bị mờ, anh ta vẫn có thể nhìn thấy hai người kia rõ ràng đã bị đánh rất thảm. Nếu bị đánh như vậy thì có lẽ chỉ một lúc nữa, họ sẽ chết. Vương Tranh đang nhìn về phía trước thì đột nhiên hét lên: “Ôi tía má ơi, người này từ đâu ra vậy?”

Nhìn thấy người kia, Tiêu Ngũ cũng híp mắt lại.

Từ góc độ này và độ nét thì không thể nhìn rõ diện mạo của người nọ, nhưng rõ ràng đó là bóng dáng của một thiếu niên, Tiêu Ngũ đã từng thấy rất nhiều tội phạm vị thành niên liều mạng đánh nhau, nhưng anh ta chưa từng thấy ai đánh nhau dã man như… cô gái này?

“… Cô ta không thấy đau à?”

Có hơn chục người đàn ông, có người cầm chai bia, có người cầm ghế nhựa, có người đấm đá, nhưng thiếu niên kia thậm chí còn không trốn tránh, giống như một chú hổ con mất đi sự bảo vệ và bị bầy thú bao vây trong rừng. Bất kể có thứ gì trong tay, người này đều có thể nhặt nó lên để đánh, sử dụng tất cả những thứ trên người có thể sử dụng để tấn công, và thậm chí không trốn tránh hàng chục người đang xông vào cùng một lúc!