Chương 49

Nếu Dương Viêm không nói con chó của ông ta có thể đã bị hung thủ phanh thây… thì người đàn ông này tuyệt đối sẽ không cho bọn họ vào nhà.

Chờ Trương Khâm định thần lại thì phát hiện hai người đã vào nhà mình, ông ta lập tức đứng dậy, nói với vẻ giận dữ: “Ai cho các người bước vào? Còn nữa, mấy người cứ luôn miệng nói rằng chó của tôi đã chết, toàn là lừa dối tôi! Nói đi, đến tột cùng thì mấy người muốn làm gì?”

Dương Viêm giơ điện thoại ra trước mặt, trên màn hình điện thoại là xác của những con chó, con mèo được tìm thấy đêm qua.

Trương Khâm nhìn lướt qua, đột nhiên hít một hơi, gương mặt tức giận bỗng trở nên tái nhợt, che miệng lao vào phòng tắm nôn mửa.

“Phản ứng lớn thế?” Diệp Tiểu Nhu nhìn thoáng qua, nói: “Xem ra bóng ma tâm lý của ông ta cũng không hề nhỏ.”

Không chỉ Trương Khâm mà rất nhiều người trong tòa nhà này có lẽ đều bị theo dõi, khi thi thể nạn nhân được phát hiện ngày hôm đó, người này cũng có mặt. Tuy nhiên, tố chất tâm lý của ông ta khá tốt, Trương Khâm vẫn sống ở tầng trên nơi xảy ra sự việc nhiều ngày như vậy.

Diệp Tiểu Nhu lớn tiếng nói: “Ông Trương đốt nhiều tiền giấy thật đấy, là cho người chết ở tầng dưới sao?”

Khi Trương Khâm bước ra khỏi phòng tắm, vẻ mặt đã tệ đi rất nhiều, ông ta nói: “Cô quản được sao? Tôi phạm pháp khi đốt tiền giấy à?”

Ông ta khoát tay với hai người, ngồi xuống ghế sô pha, cầm lên nửa chai nước khoáng đã để sẵn không biết bao lâu rồi uống vài ngụm: “Hai người vào đi, muốn xem gì thì cứ việc. Dù sao thì tôi cũng không thẹn với lương tâm.”

Con chó trắng nhỏ lúc đầu quanh quẩn bên Trương Khâm, giờ nó đã lại gần chỗ Diệp Tiểu Nhu, ngửi tới ngửi lui dưới chân cô, Diệp Tiểu Nhu cúi xuống và chạm vào đầu nó.

“Ông thực sự không thẹn với lương tâm ư?”

Trương Khâm ngẩng đầu lên, hỏi: “Ý anh là gì?”

Ông ta chỉ cao khoảng 1m7, còn Dương Viêm thì cao khoảng 1m83, anh cúi xuống nhìn ông ta, trong mắt không nổi gợn sóng, nhưng trong ánh mắt tựa hồ ẩn chứa rất nhiều ẩn ý không thể giải thích được: “Mười ngày trước, khi anh dắt chó xuống lầu, đúng lúc cảnh sát dẫn người đến gõ cửa tầng 4. Tiếng động lớn như vậy, không có lý nào anh lại không nghe thấy. Khả năng cách âm ở tòa nhà này tệ đến mức nào, chắc anh phải hiểu rõ hơn tôi. Tầng trên đang ngáy, cô gái ở tầng dưới cũng có thể nghe rõ. Đáng lẽ anh phải nghe thấy ngày hôm đó cảnh sát làm gì, nhưng lúc đó anh vẫn dắt chó xuống lầu.”

Đang lúc Trương Khâm định mở miệng cãi lại, Dương Viêm đã ngăn ông ta lại bằng một câu: “Anh dắt chó đi dạo lúc 7 giờ 30 phút sau bữa tối mỗi ngày, dù gió hay mưa, thời gian vẫn như cũ. Từ đó tới nay không bao giờ thay đổi, chỉ có điều hôm đó thì khác, anh dắt chó xuống nhà vào buổi trưa.”

Hiển nhiên, mấy ngày nay Dương Viêm đã cho người điều tra mọi chuyện về người này, thậm chí còn biết rõ ràng ông ta dắt chó đi dạo lúc mấy giờ, đi làm lúc mấy giờ, cả mối quan hệ hàng xóm giữa Lâm Y Y và ông ta, anh chọn thời điểm này để đến là đã có chuẩn bị.

“… Tôi xuống hóng chuyện không được à?”

Trương Khâm cũng nghe ra, người này hiển nhiên đã điều tra mình, thậm chí còn biết ông ta mỗi ngày dắt chó đi dạo lúc mấy giờ, vẻ mặt hiển nhiên rất hoảng sợ.

“Hóng chuyện, anh nghĩ ở đó có cái gì để hóng?” Dương Viêm vẫn bình tĩnh như trước, nhưng lời nói lại không chừa chút mặt mũi nào cho đối phương: “1h30 chiều là thời điểm anh đi làm sau khi về ăn trưa hàng ngày, đó là lúc anh sẽ không bao giờ dắt chó đi dạo. Vào lúc anh chuẩn bị đi làm, anh lại nói với tôi rằng anh dắt chó xuống lầu để hóng chuyện sao?”

Trương Khâm mặt đỏ bừng, hô hấp trở nên gấp rút: “Anh hỏi tôi việc này làm gì? Tôi chẳng liên quan gì đến hung thủ cả!”

“Tôi có nói anh liên quan đến hung thủ đâu, sao căng thẳng thế?” Dương Viêm cười nửa miệng đáp, xắn tay áo ngồi xuống băng ghế đối diện.

Diệp Tiểu Nhu nhìn con chó con bỗng dựng đứng lỗ tai lên, có phần do dự không biết có nên nói cho Dương Viêm biết đây là ghế dành cho chó ngồi, dù sao anh cũng mắc bệnh sạch sẽ mà? … Nhưng rõ ràng không nên làm phiền Dương Viêm vào lúc này.

Phòng tuyến tâm lý của Trương Khâm sắp bị phá vỡ.

“Anh có một đứa con gái? Cô bé chắc cũng không lớn lắm nhỉ?” Dương Viêm ngồi trên ghế, dáng vẻ như đang ngồi ở văn phòng, thản nhiên nói: “Đứa nhỏ sống với mẹ, anh đã lâu không gặp?”

Trương Khâm sững sờ trước sự thay đổi chủ đề đột ngột, sau đó ánh mắt trở nên nghi ngờ: “Anh, sao anh lại biết điều này? Rốt cuộc các người đã điều tra bao nhiêu chuyện về tôi?”

“Đừng suy nghĩ nhiều, chúng tôi không có hứng thú với hoàn cảnh gia đình của anh, dù sao anh cũng không phải kẻ gϊếŧ người, chúng tôi điều tra anh nhiều như vậy để làm gì chứ? Động não xem, chúng tôi sẽ để mắt tới anh, chỉ có một nguyên nhân thôi. Chính là vì Lâm Y Y sống ở tầng dưới nhà anh, Lâm Y Y, anh còn nhớ chứ? Đó là cô gái ở tầng dưới bị kẻ sát nhân cưỡиɠ ɧϊếp, sau đó phân xác một cách dã man. Thi thể của cô ấy vẫn chưa được người nhà nhận lại vì vụ án đã xảy ra vẫn chưa được phá. Chắc hẳn anh đã nhìn thấy bộ dạng cô ấy sau khi chết. Dù sao thì anh và chó của anh cũng là người đầu tiên phát hiện ra cô ấy mà. Anh chắc nhớ rõ hình dáng của cô ấy, thậm chí đến bây giờ anh vẫn còn nhớ rõ ràng…”