Chương 48

“Cô thật sự cho rằng mọi người đều giống như hung thủ, không có chuyện gì khác ngoài việc săn lùng con mồi ư?”

Diệp Tiểu Nhu nhìn anh chậm rãi dựa vào cửa xe, từ trong túi móc ra một chiếc bật lửa, đùa nghịch trên tay rồi lại nhét vào túi.

Anh đang kiềm chế ham muốn hút thuốc, ít nhất là trong khi làm việc.

Người có thể kiềm chế ham muốn của mình không phải là người bình thường.

Thời điểm Diệp Tiểu Nhu trầm tư nhìn anh, Dương Viêm cụp mắt nhìn đôi giày của cô.

Hôm qua vẫn là đôi bàn chân tội nghiệp nhưng hôm nay đã mang đôi giày màu trắng trông rất sạch sẽ, nhìn phía trên sẽ thấy một chiếc quần rất vừa vặn, áo đen được buộc vào cạp quần bằng một chiếc thắt lưng, khiến vòng eo trở nên vô cùng thon thả, cổ tay áo xắn cao, tóc tết gọn sau đầu, để lộ khuôn mặt có nét trẻ con nhưng lại điềm tĩnh lạ thường.

Nhìn từ xa, đôi chân cô thon thả, eo lưng thẳng tắp, trông có mấy phần tinh thần thiếu niên ngời ngời.

Nếu không phải đã trải qua một quá khứ đặc biệt, cô gái trước mặt chắc hẳn sẽ là một cô gái xinh đẹp ưu tú, chính là kiểu khiến người khác nhìn lâu sẽ phải cảm thán con của mình sao lại không bằng được con của người ta… là kiểu mà rất nhiều chàng trai vừa nhìn sẽ bị hớp hồn.

Diệp Tiểu Nhu nhận ra anh đang nhìn chằm chằm vào mình, cô bỗng thấy khó xử, cau mày hỏi anh: “Sao vậy? Có chuyện gì à?”

Có lẽ Diệp Tiểu Nhu thậm chí còn không biết khi nói ra câu này toàn thân cô bỗng trở nên căng thẳng, chính là cảm giác lo lắng và cảnh giác khiến cô trông như có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào… hoặc sẽ có thể tấn công người khác.

Quả nhiên, động vật nhỏ đã từng lang thang đều có thể xù lông mọi lúc mọi nơi.

“Có gì đó không ổn cho lắm.” Dương Viêm mỉm cười, đối mặt với ánh mắt ngày càng nghi ngờ của Diệp Tiểu Nhu liền nói: “Chắc người cũng đã tới rồi, theo tôi lên lầu.”

Khi đi ngang qua cánh cửa kín của nhà nạn nhân, cả hai dừng lại một lúc rồi đi lên tầng trên.

Quả nhiên, không lâu sau đã nghe thấy tiếng ai đó vội vã lên lầu.

Tới rồi.

Hai người nhìn nhau, Diệp Tiểu Nhu im lặng đứng lùi lại, cô muốn xem Dương Viêm sẽ xử lý người này như thế nào.

Người đàn ông này tuy ngày ngày đều leo

cầu thang nhưng không thể chạy vội như vậy mà không thấy mệt, đến khi leo lên tầng năm, người đàn ông này đã thở dốc: “Hai, hai vị đồng chí, mọi người là.. .”

“Cảnh sát.”

Diệp Tiểu Nhu vội quay sang nhìn Dương Viêm, nghe anh mặt không thay đổi nói phét: “Trước đây tôi đến tìm anh để tìm hiểu tình hình, còn lần này chủ yếu đến nói với anh về những chuyện khác.”

Trương Khâm không hề nghi ngờ thân phận của hai người, ông ta nhướng mày, quay lưng về cửa nhà mình nhìn bọn họ: “Có thể nói được gì thì tôi đã nói hết rồi… Hơn nữa, tôi cũng không biết nhiều, có khi còn không biết nhiều bằng con chó nhà tôi.”

Cử động và biểu cảm cơ thể của Trương Khâm thể hiện rõ ràng sự bài xích của ông ta, hơn nữa sự bài xích này còn khá mãnh liệt.

Diệp Tiểu Nhu khẳng định trong nhà Trương Khâm nhất định có bí mật nào đó ẩn giấu không thể cho người khác biết, vì vậy nên trong tiềm thức ông ta muốn ngăn cản họ vào nhà mình.

“Chúng tôi chỉ đến xem con chó của anh thôi. Dù sao thì nó cũng là nhân chứng đầu tiên ở hiện trường vụ án.”

Suýt chút nữa Trương Khâm đã tức đến bật cười: “Chó nhà tôi không biết nói tiếng người, chẳng lẽ cảnh sát các anh cũng hiểu được tiếng chó hay sao?”

“Đừng coi thường năng lực của một con chó, nhiều khi chúng có thể tìm được những thứ mà rất nhiều người không thể tìm thấy.” Dương Viêm không thay đổi sắc mặt, mắt vẫn nhìn đăm đăm vào Trương Khâm rồi nói: “Thật ra chúng tôi vừa tìm thấy được một số lượng lớn xác chó mèo đã bị hung thủ chặt thành khúc ở khu vực gần đây. Từ nửa đêm hôm qua đến bây giờ, chắc anh không ở nhà đúng không, sao không vào xem thử chó nhà mình còn sống hay không?”

“Anh nói gì?”

Câu nói này khiến sắc mặt Trương Khâm hoàn toàn thay đổi, ông ta không còn quan tâm bất cứ điều gì nữa, vội vàng lấy chìa khóa ra, mở cửa lao vào nhà: “Mickey, Mickey??”

Một con chó trắng từ ban công nhanh chóng nhảy ra, ùa vào trong lòng Trương Khâm. Trương Khâm ngồi xổm xuống ôm lấy con chó, vẻ mặt tràn đầy vui mừng: “Làm tao sợ muốn chết, cục cưng của ta.”

Vừa bước vào phòng, Diệp Tiểu Nhu nhanh chóng quan sát, phát hiện người đàn ông này mặc dù trông luộm thuộm, căn nhà nhỏ chỉ có 60m2 này đã rất cũ kỹ, sàn nhà cũng kiểu cũ nhưng lại được giữ gìn rất sạch sẽ, những tấm áp phích được dán đè lên những chỗ sơn sứt mẻ trên tường xung quanh một cách cẩn thận, ổ của chú chó được đặt ở ban công, nhìn phản ứng của Trương Khâm có thể thấy rằng ông ta đang nuôi chó như cất giữ một báu vật.

Nhưng trong không khí phảng phất một thứ mùi gì đó, vừa bước vào cô đã ngửi thấy ngay.

“Ông ta nhất định biết gì đó.” Diệp Tiểu Nhu thấp giọng nói với người đàn ông bên cạnh: “Chúng ta đến đúng chỗ rồi.”