Chương 46

Có lẽ là bởi vì rất nhanh nhận ra mình dùng sai từ, Lâm Linh đột nhiên thu hồi tin nhắn đó rồi gửi lại: “Tiểu Nhu, cậu mua điện thoại di động sao? Mua khi nào? Không phải hôm qua cậu còn mượn điện thoại của người qua đường rồi nhắn tin cho tớ sao?”

Người có khả năng duy nhất đã bị loại bỏ, nói vậy thì Dương Viêm thực sự đã tự mua chiếc điện thoại này cho cô.

Bộ quần áo trên người cô, đôi giày trên chân cô quả nhiên là… anh?

Diệp Tiểu Nhu ngẩng đầu nhìn Dương Viêm, sau đó lại cúi đầu nhìn đôi giày mới của mình.

Quả nhiên, chắc anh ấy nghĩ cô quá lôi thôi, mất thể diện…

Dương Viêm nhìn con đường phía trước, như không chú ý tới việc cô ‘nhìn trộm’, đột nhiên nói: “Mấy người họ hẳn là có một nhóm trò chuyện riêng tư. Cô muốn trò chuyện với bọn họ thì cứ tham gia nhóm đó.”

Vào lúc anh nói lời này, những người trong nhóm chat lần lượt thêm tài khoản WeChat của Diệp Tiểu Nhu, Lâm Linh cũng thêm cô vào nhóm chat tám chuyện của họ để trò chuyện riêng tư. Sau khi kéo cô vào, câu đầu tiên cô ấy nói là: “Tiểu Nhu vào đây tám nè. Ông chủ của tụi mình không biết nhóm chat này, cậu có thể tùy ý phàn nàn về ông chủ mà không cần để ý.”

Diệp Tiểu Nhu nghĩ thầm, Lâm Linh cậu còn quá nhỏ, ông chủ đứng sau của mấy cậu còn cáo hơn cả Lão Mã hồ ly nữa mà lại không biết mọi người đang lén lút làm gì ư?

Người đàn ông này có thể đoán được mọi thứ mà mấy người phàn nàn về anh ấy, chẳng qua anh ấy chỉ lười đoán cũng lười quản thôi.

Đối với Diệp Tiểu Nhu mà nói, thật ra không phải chỉ một năm gần đây mà ít nhất đã hơn ba năm cô chưa từng động đến điện thoại.

Vì vậy những chiếc điện thoại thông minh thời nay đối với cô tuyệt đối là một món đồ mới, nếu muốn nghiên cứu thì phải cần rất nhiều thời gian. Chẳng qua là thời gian này sự chú ý của Diệp Tiểu Nhu không tập trung vào điện thoại, vì thế cô chỉ trò chuyện với họ một vài câu rồi để điện thoại sang một bên, ngơ ngẩn nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

“Tối hôm qua tôi đã sắp xếp lại một vài manh mối được phát hiện.”

“Ồ, rồi cô đã phát hiện được gì?” Dương Viêm hỏi.

“Hầu hết những kẻ gϊếŧ người hàng loạt đều có tuổi thơ bất hạnh, hầu hết những tính cách bất thường của họ có thể đã xuất hiện từ khi còn nhỏ. Nhưng tên hung thủ này có vẻ như có điều kiện nhất định về tài chính. Tiền mặt và đồ đạc có giá trị trong nhà của hai nạn nhân đều chưa từng có dấu hiệu bị chạm vào, hơn nữa theo cách thức gây án của hắn, có thể hung thủ không có công việc ổn định. Vì vậy nói không chừng hắn có nguồn thu nhập đặc biệt nào đó.”

“Cô cho rằng nguồn thu nhập này đến từ gia đình của hắn?”

“Cũng có thể nói như vậy.” Diệp Tiểu Nhu giơ tay che đi ánh nắng xuyên qua trước mặt: “Người này quá giỏi trong việc xóa sạch dấu vết của mình, thế nên chỉ dựa vào việc lập hồ sơ tâm lý và những manh mối đã phát hiện được trong một khoảng thời gian ngắn gần như là không thể nào tìm ra được tung tích của hắn. Cho dù là dấu vân tay hay DNA đã thu thập được của hung thủ, đoán chừng cũng chỉ có thể trở thành chứng cứ kết án sau khi đã bắt được hắn. Một con người như vậy… anh nói xem lúc chưa gây án thì sẽ trốn ở đâu?”

“Cô cảm thấy ở trong thành phố này, loại người nào giỏi nhất trong việc khiến bản thân biến mất hoàn toàn mà không để lại dấu vết gì?”

“Ăn xin.” Diệp Tiểu Nhu buột miệng nói ra.

Ở mọi thành phố, người ăn mày đều nằm trong số những người bị gạt ra ngoài lề xã hội và dễ dàng bị bỏ qua nhất. Một vài người có thể vì cuộc sống bức bách mà bất đắc dĩ phải lang thang bên ngoài, có người bởi vì gặp phải những thay đổi lớn trong cuộc sống, có người lại do bị người khác vứt bỏ, nói chung là có rất nhiều nguyên nhân. Bất kể là nguyên nhân nào, dấu vết của họ đều khiến người khác khó lòng phát hiện ra được. Trong số đó có không ít người có thể mãi đến khi thi thể bị người khác tìm thấy, vẫn không thể xác định được thân phận. Dù là ở thành phố lớn hay thành phố nhỏ, mọi nơi đều có một số lượng lớn thi thể không rõ danh tính được ghi nhận.

“Vậy thì cô đoán xem, ở thành phố C này có bao nhiêu người ăn xin như vậy?”

Dương Viêm đưa ra một con số đại khái khiến Diệp Tiểu Nhu có chút ngạc nhiên. Bởi vì trong nước cùng với sự phát triển của xã hội, số lượng người vô gia cư hàng năm đều giảm dần, các bệnh nhân tâm thần đều sẽ bị cưỡng chế đưa vào bệnh viện tâm thần, còn những người vô gia cư sẽ được người có lòng hảo tâm đưa vào các cơ sở phúc lợi, những đứa trẻ bị bỏ rơi cũng sẽ được nhận làm con nuôi. Nếu không được thì có thể đến các địa điểm phúc lợi công cộng khác trong xã hội để nhận sự hỗ trợ.