Chương 45

May mắn thay, sức lực vẫn còn.

Diệp Tiểu Nhu cởϊ qυầи áo ra, nhìn những đường cơ rõ ràng trên bụng mình, cô hài lòng cong môi.

Chín giờ rưỡi, đúng giờ cô đi xuống cầu thang, đang định đi về hướng văn phòng thì một chiếc ô tô màu tối chạy tới trước mặt, cửa sổ tài xế từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt vô cảm của Dương Viêm: “Tôi nhớ bọn họ nói mỗi ngày cô đều đi làm rất sớm.”

“… Nhưng mọi người nói với tôi rằng văn phòng phải đúng mười giờ mới mở cửa, và sẽ chỉ muộn hơn chứ không sớm hơn.”

Dương Viêm bình tĩnh nhìn cô rồi nói: “Lên xe.”

Diệp Tiểu Nhu không hỏi một lời, Dương Viêm đợi cô ở dưới lầu, nhất định là vì cô có chỗ hữu dụng, chắc hẳn anh đang muốn cô tìm hiểu vụ án.

Cô mất một giây do dự giữa ghế phụ lái và ghế sau, rồi mở cửa ghế phụ bước vào.

Trên ghế phụ có một chiếc điện thoại di động, Diệp Tiểu Nhu lịch sự đặt chiếc điện thoại sang một bên, cô tưởng nó là của Dương Viêm.

Tuy nhiên, Dương Viêm lại nói: “Tôi mua nó bằng tiền thưởng lần trước của cô, cô cầm lấy mà dùng.”

Anh đang nói về vụ án kẻ bắt chước trước đó, họ chỉ mất một buổi chiều để phân tích ra hung thủ của vụ án.

Diệp Tiểu Nhu hơi thảng thốt, sau đó nghiêm túc nhìn anh: “Sao anh không để tôi tự xử lý tiền thưởng của mình?”

“Bởi vì cô cần có điện thoại.” Dương Viêm nhìn về phía trước rồi nói: “Số điện thoại của đồng nghiệp trong văn phòng đều ở bên trong, cô đăng nhập vào Wechat, trong đó có nhóm chat của công ty.”

Câu nói này đã thành công thu hút sự chú ý của Diệp Tiểu Nhu vào chiếc điện thoại, bởi vì cô vẫn rất tò mò về những phần mềm xã hội phổ biến nhất hiện nay – điều này có nghĩa là có nhiều cách hơn để hiểu một người và giao tiếp cũng sẽ thuận tiện hơn.

Phải biết rằng lần trước cô đã tốn bao nhiêu công sức khi gửi tin nhắn cho Lâm Linh, nếu không cẩn thận cô rất dễ bị coi là kẻ trộm và bị bắt lại.

Quả nhiên, Wechat đã được tải xuống và đăng ký trên điện thoại, nhưng tên vẫn chưa được đặt, Diệp Tiểu Nhu tùy ý điền tên của mình vào.

Trong nhóm chat công ty tổng cộng có bảy người bao gồm cả Dương Viêm, cụ thể là Lão Mã, Giang Thạc, Diêm Tiêu Tiêu và Lâm Linh, còn có một người tên là 71, cô chưa từng gặp qua, có lẽ cũng là nhân viên hiện trường không làm việc tại văn phòng.

Diệp Tiểu Nhu nghiên cứu một hồi, thử nhắn một câu vào nhóm: Xin chào mọi người?

Lão Mã: ? ? ? Ai đùa ác vậy?

Kỳ thực mấy ngày trước Lão Mã đã hỏi Diệp Tiểu Nhu có cần đưa cho cô một chiếc điện thoại di động để sử dụng trước không, dù sao trong văn phòng của họ có rất nhiều điện thoại để không. Nhưng lúc đó Diệp Tiểu Nhu lại không cần, nói tạm thời không cần dùng đến, bởi vì đây là ngày thứ hai cô đến đây, cô không chắc mình có thể ở lại nơi này hay không.

Lão Mã biết cô chưa từng dùng điện thoại thông minh nên vô thức cho rằng có người đổi tên cô để đùa dai.

Diệp Tiểu Nhu liếc nhìn Dương Viêm, thấy anh không để ý tới mình, liền nhanh chóng bấm vào ảnh đại diện trên cùng.

Lâm Linh nói rằng bạn trên Wechat phải kết bạn thì mới có thể nhìn thấy vòng bạn bè, nhưng cô đã thấy ảnh đại diện của Dương Viêm, đó là bức ảnh anh mặc vest, ngồi sau bàn làm việc, khuôn mặt đang suy tư hơi nghiêng sang một bên.

Nếu chỉ nhìn vào những bức ảnh thì trông anh chỉ mới ngoài đôi mươi, nhưng nếu không có đủ kinh nghiệm thì không ai ở độ tuổi này có được đôi mắt điềm tĩnh và sáng suốt như vậy.

Trong nhóm chat, Lâm Linh tag cô và hỏi: “Tiểu Nhu, cậu mua điện thoại di động rồi à? Mua lúc nào? Không phải hôm qua cậu còn trộm điện thoại di động của người qua đường và nhắn tin cho tớ sao?”