Chương 44

Hướng lên trên, quả nhiên, ngay cả quần áo trông cũng rất cũ kỹ, áo phông xám và quần jean xanh, nếu chỉ nhìn vào quần áo, cô trông giống như một sinh viên đại học xuất thân từ một gia đình nghèo và đang sống đạm bạc.

“Cô nóng lòng muốn giúp Tiêu Ngũ phá vụ án này sao?”

“Liên quan gì đến anh ta?” Diệp Tiểu Nhu ngẩng đầu nhìn anh: “Sao anh không nghĩ rằng tôi đang giúp anh? Ông chủ à, dù sao anh cũng đang là cố vấn ngoài biên chế của chuyên án này.”

“Ờ.” Dương Viêm gật đầu: “Cô nói đúng, tôi thực sự nên làm chút việc mà một nhà cố vấn nên làm.”

“Vậy bây giờ chúng ta…”

“Người đàn ông ở tầng trên tên là Trương Khâm. Tư liệu và hành vi của ông ta kể từ khi xảy ra sự việc đều ở trên bàn của tôi.” Dương Viêm liếc nhìn về hướng đó và nói: “Đêm nay cứ để ông ta ngủ một giấc ngon lành đi.”

Diệp Tiểu Nhu quay người nhìn lại, từ xa nhìn thấy rèm cửa nhà Trương Khâm nơi xảy ra án mạng đã đóng chặt, một tia sáng mơ hồ lộ ra.

Kể từ khi vụ án bắt đầu, phần lớn người già ở tầng trên đều chuyển đến nhà con cái vì sợ gặp ác mộng, chỉ có Trương Khâm từ đó đến nay vẫn sống yên bình ở đó, chưa rời đi ngày nào.

Suốt đêm hôm đó, Diệp Tiểu Nhu không ngủ.

Trong đầu cô có rất nhiều thứ, lộn xộn đến mức mỗi tối trước khi đi ngủ cô đều sẽ cẩn thận sàng lọc từng chi tiết gặp phải trong ngày, nếu có việc gì không suy nghĩ rõ ràng, cô sẽ cố chấp ngẫm nghĩ cho đến khi thông mới thôi. Thế nên mỗi đêm, thời gian cô ngủ ít hơn người bình thường ít nhất hai tiếng.

Trong góc tối đó, lông và xác của những con vật hoang hiện lên trong ký ức của cô.

Sau đó, một bóng đen mơ hồ cũng xuất hiện trong đầu cô.

Đối với mỗi nạn nhân, hung thủ hoàn toàn là một con quỷ, nhưng đối với chính hung thủ, khi đối mặt với nạn nhân, bọn chúng sẽ cảm thấy mình là đấng cứu thế có thể điều khiển mọi thứ.

Trong đầu Diệp Tiểu Nhu chợt lóe lên điều gì đó, cô ngồi phắt dậy.

Lúc này, Diệp Tiểu Nhu bỗng muốn gọi điện cho Dương Viêm, cùng anh thảo luận chuyện này.

Bởi vì cô cảm thấy cô nghĩ đến thứ gì thì anh cũng có thể nghĩ đến thứ ấy.

Đáng tiếc cô không có điện thoại di động cũng như không có số của Dương Viêm.

“Cô nóng lòng muốn giúp Tiêu Ngũ phá vụ án này sao?”

Diệp Tiểu Nhu cười tự giễu, giúp Tiêu Ngũ?

Cô có tư cách gì để giúp một cảnh sát hình sự phá án?

Suốt một đêm Diệp Tiểu Nhu chỉ ngủ chưa đầy hai tiếng, đến nỗi khi có người gõ cửa, cô tưởng là mình bị ảo giác.

Diệp Tiểu Nhu mở cửa, người tới vẫn là quản lý khu nhà đã tới giao đồ lần trước, anh ta mặc một bộ vest chỉnh tề, cười nói: “Xin chào cô Diệp.”

Diệp Tiểu Nhu nhìn chiếc hộp anh ta mang tới, cau mày hỏi: “Đây là cái gì?”

“Chuyện đó tôi không biết, tôi chỉ có trách nhiệm giao đồ cho cô thôi.”

“Ai bảo anh đưa nó cho tôi?”

“Văn phòng Murphy.”

Hiển nhiên, cô không cần lãng phí thời gian hỏi xem ai ở văn phòng Murphy gửi đồ, bởi vì câu trả lời của người này luôn mơ hồ, có lẽ là do người yêu cầu anh ta gửi đồ không cho anh ta nói thêm gì nữa.

Nhưng trong lòng cô cũng lờ mờ đoán được.

Tổng cộng có hai cái hộp lớn, Diệp Tiểu Nhu mở một cái ra thì thấy bên trong chứa đầy quần áo, hộp còn lại thì chứa ba đôi giày.

Những thứ này hiển nhiên là dựa theo size của cô mà mua, ngay cả đôi giày cũng là cỡ phù hợp nhất với cô, Diệp Tiểu Nhu cúi xuống nhìn bản thân, nhận ra rằng thực sự đã đến lúc cô phải thay quần áo mới, bộ quần áo trên người và hai bộ trong túi xách đều là những thứ cô giữ khi vào tù hơn một năm trước. Cô chỉ có hai đôi giày, một đôi trong số đó còn phải cống hiến dây giày cho tên khốn đang rình rập một cô gái.

Diệp Tiểu Nhu lấy một chiếc áo sơ mi và quần tây đen, đi đôi giày mới, cô đứng trước gương nhìn mình, chợt nhận ra tóc mình đã dài đến ngực. Kể từ khi được phép nuôi tóc dài hơn sau khi mới ra tù được ba tháng trước, từ đó tóc cô đã mọc điên cuồng, như đang đợi giây phút ra tù để sinh trưởng tràn lan.

Từ lúc đến công trường và từ công trường đến văn phòng Murphy, cô dường như luôn trong bộ dạng lôi thôi luộm thuộm, cũng chưa bao giờ chăm sóc bản thân.

… Người ấy chắc hẳn không thể chịu nổi vẻ ngoài luộm thuộm của cô?

Diệp Tiểu Nhu rửa mặt thật kỹ, vén tóc ra sau tết thành bím ba sợi, không biết hai năm nay có phải do suy dinh dưỡng hay không, màu tóc nhạt tự nhiên của cô càng nhạt đi, trông càng giống như nhuộm tóc vậy, khiến sắc mặt cũng trở nên tái nhợt.