“Đây là khu dân cư gần hiện trường vụ phân xác thứ hai.” Dương Viêm đậu xe bên đường rồi nói ra một câu khiến Lâm Linh sợ hết cả hồn.
“Chỗ này không thể vào được, cũng không thể dừng xe tại đây, cô xuống xe đi.”
Lâm Linh vội vã xuống xe.
Trừ những trường hợp đặc biệt thì Lâm Linh rất ít khi ra ngoài. Mặc dù đã từng trợ giúp phía đội kỹ thuật của bên cảnh sát, nhưng từ trước đến nay cô ấy chưa bao giờ ghé qua hiện trường vụ án.
Trên thực tế, mặc dù địa chỉ Diệp Tiểu Nhu đưa ra rất chính xác, thế nhưng đã gần bốn mươi phút trôi qua, có thể cô đã không còn ở nơi đó nữa. Dương Viêm sải bước về phía trước, Lâm Linh thì theo sau quan sát tình hình đường đi, cho đến khi tới một ngã tư quanh co, lúc này cô ấy mới kêu lên: “Sếp, hình như tôi nghe thấy giọng nói của Tiểu Nhu.”
Lúc cô ấy đang nói ra những lời này thì Dương Viêm đã nhanh chóng đi về một hướng.
Gần hiện trường vụ án không những có ít camera giám sát mà ngay cả đèn đường cũng đã cũ, Lâm Linh gần như chưa bao giờ đi qua một con phố cũ kỹ với những tòa nhà đổ nát và đèn đường mờ ảo như vậy, cô ấy đi theo Dương Viêm một mạch mãi đến khi cảm thấy bản thân sắp theo không kịp thì mới thấy anh dừng lại.
“Diệp Tiểu Nhu.”
Nghe được tiếng hét của người đàn ông, cách đó không xa có người ngẩng đầu lên.
Lâm Linh che miệng lại, mở to mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, chỉ nhìn thấy một người đang bị trói trên mặt đất, mặt cúi xuống vùng vẫy một cách tuyệt vọng, bởi vì miệng úp xuống mặt đất nên hắn chỉ có thể phát ra tiếng kêu rêи ɾỉ đau đớn. Còn người khống chế thì đặt một chân lên lưng hắn, một tay thì ấn chặt đầu, lúc người đó ngẩng đầu lên lộ ra một khuôn mặt quen thuộc, đó chính là Diệp Tiểu Nhu.
“Là, là hung thủ sao?!” Lâm Linh không khỏi kêu lên, tên sát nhân biếи ŧɦái tra tấn đội chuyên án nhiều ngày như vậy cứ thế mà bị bắt?
“Tôi cũng hy vọng như thế.” Diệp Tiểu Nhu nói: “Nhưng tiếc là không phải.”
Nói xong cô liền túm tóc người đàn ông, đẩy mạnh anh ta xuống đất, gằn giọng: “Nếu không muốn bị đánh thì thành thật chút đi.”
Người đàn ông này rõ ràng đã bị đánh không hề nhẹ, bị dọa đến mức không dám hé miệng nói một lời.
Dương Viêm bước tới nhìn người đàn ông trên mặt đất, người đàn ông này mặc toàn quần áo màu đen, dáng người không cao, thắt lưng quần buông lỏng lẻo quanh eo, cho dù chỉ là cái bóng trên mặt đất thì quả thật trông cũng có vẻ biếи ŧɦái.
“Có chuyện gì vậy?” Anh hỏi.
Diệp Tiểu Nhu đáp: “Hắn đi theo một cô bé vừa mới tan học xong, muốn bắt cô bé đi vào một con hẻm, hẳn là có tiền án nhưng có vẻ không liên quan gì đến vụ án gϊếŧ người.”
“Sao cô biết anh ta có tiền án?”
“Khi tôi tấn công thì người này đã nghĩ tôi là cảnh sát. Chắc chắn đây không phải là lần đầu tiên gã theo dõi các cô gái, thủ đoạn rất lão luyện.”
“Không liên quan gì đến vụ án ư?”
“Theo lý thuyết mà nói thì có vẻ không liên quan gì, nhưng gã chắc hẳn rất quen thuộc với khu vực này, hơn nữa còn thường xuyên theo dõi quấy rối tìиɧ ɖu͙© phụ nữ, không chừng lúc thẩm vấn gã có lẽ sẽ tra ra điều gì đó….”
Diệp Tiểu Nhu nói xong liền đứng dậy, Lâm Linh phát hiện hai tay của người đàn ông này bị một sợi dây thừng trói chặt sau lưng, nhìn kỹ mới thấy thì ra là dây giày vải của Diệp Tiểu Nhu.
“Lâm Linh, cô liên lạc với đồn cảnh sát gần nhất, chúng ta chờ cảnh sát đến.”
“Được.” Lâm Linh đang cầm điện thoại di động chụp ảnh cũng không khỏi nhìn Diệp Tiểu Nhu bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Dương Viêm nói: “Dẫn tôi đi xem manh mối của cô.”
Diệp Tiểu Nhu kinh ngạc nhìn anh: “Sao anh biết tôi có manh mối?”
Dương Viêm cười như không cười hỏi cô: “Chắc cô không rảnh rỗi tới mức gửi tin nhắn cho Lâm Linh chỉ vì một kẻ râu ria như thế này nhỉ?”
Mắt thấy hai người sắp rời khỏi đây, Lâm Linh liền lo lắng: “Chỉ, chỉ có mình tôi với gã thôi? Lỡ tôi canh không kỹ…”
“Yên tâm đi, nút thắt mà tôi thắt dù gã có chết cũng mở không ra.” Diệp Tiểu Nhu vỗ vai, nhìn vào mắt cô ấy rồi nói: “Hơn nữa người này còn có tiền án, chắc là đã sớm trở thành khuôn mặt quen thuộc ở đồn cảnh sát gần đây rồi, gã sợ cảnh sát muốn chết nên sẽ không nói dối đâu.”
Lâm Linh ngơ ngác nhìn cô. Nhìn nhau ở khoảng cách gần như vậy làm cô ấy cảm thấy trong mắt Diệp Tiểu Nhu dường như đang có một sức mạnh thần kỳ nào đó, chính cảm giác dịu dàng mà mạnh mẽ đó đã lập tức xoa dịu nỗi hoảng sợ trong lòng cô ấy.
Người phía dưới đau đớn kêu lên xin tha: “Tôi hứa sẽ giải thích, tôi hứa sẽ tuân lời chính phủ…”
Lâm Linh bị lời của người này làm cho tò mò, vì vậy liền ngồi xổm xuống quan sát tỉ mỉ, phát hiện sợi dây giày mỏng đã bị Diệp Tiểu Nhu dùng cách thắt phức tạp nào đó thắt chặt lấy cổ tay và hai ngón tay cái của người đàn ông, hơn nữa còn thắt rất chặt, kết quả là cả hai ngón tay cái của gã đẫm đầy máu, người khác chỉ nhìn thôi cũng thấy ngón tay tự nhiên đau khôn cùng.
Lâm Linh nhanh chóng chụp một bức ảnh khác rồi gửi vào nhóm chat của văn phòng.