“Vâng!”
Lâm Linh là nhân viên nội bộ ở đây, bình thường nếu cần cô ấy phải ra ngoài thì đều là những công việc có liên quan đến kỹ thuật, đây là lần đầu tiên Lâm Linh đi ra ngoài tìm nhân viên mới đến.
Dương Viêm vào văn phòng để lấy bật lửa và chìa khóa xe, trước khi ra khỏi cửa thì chỉ đạo: “Lão Mã tiếp những khách đến sau, chuyện nhỏ thì chờ tôi về rồi nói, chuyện gấp thì cứ gọi điện thoại cho tôi.”
Giang Thạc: “Sếp, có cần em đi theo chung không?”
“Không cần.”
Giương mắt nhìn theo Lâm Linh cầm theo laptop dạo bước nhỏ ra ngoài cùng với Dương Viêm, Giang Thạc cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Dù sao thì hiện tại cậu ta vẫn đang phụ trách toàn bộ vấn đề về vũ lực trong văn phòng, mà mấy ngày trước lúc ra ngoài công tác Dương Viêm đã không những bị thương, còn bị Diệp Tiểu Nhu đánh cho một phát, vết thương đến bây giờ vẫn chưa lành hoàn toàn. Vì vậy Giang Thạc nghĩ trong khoảng thời gian này nếu có ra ngoài thì Dương Viêm chắc chắn phải dẫn theo mình, tốt xấu gì cũng có thể làm chân tài xế, dù sao thì cánh tay bị thương cũng không tiện lái xe. Nhưng Dương Viêm từ trước đến giờ chỉ muốn tự mình lái xe, về điểm này tất cả bọn họ đều biết.
“Không cần phải lo lắng đâu cậu Giang.” Lão Mã vỗ vai Giang Thạc, “Nếu cần dùng cậu thì sếp đã gọi cậu đi theo rồi, không gọi cậu tức là không cần đến cậu.”
“Tại sao lại không cần đến em?”
“… Chắc là tại vì Lâm Linh và Diệp Tiểu Nhu đều là con gái, mà con gái đi tìm con gái sẽ tiện hơn chăng?”
“Nhưng đó không phải là một cô gái bình thường!” Có thể nhìn ra được Giang Thạc vẫn có nhiều ác cảm với Tiểu Nhu: “Cô ta từng ngồi tù, nghe nói còn ở trong bệnh viện tâm thần hơn nửa năm. Em nghi ngờ cô ta không chỉ có xu hướng bạo lực mà rất có khả năng còn có nhân cách phản xã hội…”
“Được rồi, dừng lại đi, cậu có hiểu cái gì là nhân cách phản xã hội không, loại người này thường sẽ không có chút tình người nào đâu.” Lão Mã ngắt lời cậu ta: “Chẳng phải chúng ta đã đào ra bản báo cáo đánh giá tâm thần của Diệp Tiểu Nhu năm đó sao? Kết quả chẳng phải rất bình thường? Hơn nữa theo tôi, phần tính cách tích cực của cô ấy vẫn mạnh hơn nhiều, ít nhất cô ấy sẽ không bao giờ vô cớ làm tổn thương người khác, chuyện lần đó với sếp chẳng qua là sự cố nhỏ thôi.”
Nói đến đây Giang Thạc đã tức đến mức không kìm được mà nói: “Cái này chưa chắc.”
Lão Mã thở dài: “Đúng, đúng là không hẳn như vậy, người cả đời sống lương thiện cuối đời vẫn có thể phạm tội được, cmn con người ai sống mà chẳng có quá khứ? Cậu cho rằng như chúng ta có thể coi là những con người bình thường sao?”
Giang Thạc bị nói đến mức á khẩu, qua một lúc lâu mới hừ lạnh: “Từ trước đến nay em chưa bao giờ thấy cảnh mọi người bảo vệ một người ngoài đến thế này, hơn nữa còn là một người ngoài đã làm sếp bị thương.”
“Chú sai rồi, cô ấy đã là người một nhà với chúng ta, chỉ cần một ngày sếp vẫn chưa đuổi việc thì cô ấy sẽ luôn là người nhà của chúng ta.” Diêm Tiêu Tiêu thở dài rồi nói tiếp: “Nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì, ngay cả chính chúng ta mà có chuyện gì, sếp nhất định sẽ không thể ngó lơ, chú cứ coi như là mình sợ bóng sợ gió đi.”
Câu nói mà Diệp Tiểu Nhu gửi cho Lâm Linh rất đơn giản mà còn rõ ràng, đã chỉ rõ ra địa điểm và chuyện kế tiếp mà cô sẽ làm. Tuy nhiên, lần này tình cờ là thời điểm ùn tắc giao thông cao điểm trên nhiều đoạn đường và địa điểm qua lại ở một quận khác của thành phố. Phải biết rằng muốn lái xe qua quận khác ở thành phố C, cho dù không bị kẹt xe hay đi qua cả một đoạn đường không hề có đèn đỏ thì cũng phải mất khoảng nửa tiếng đồng hồ. Thời điểm này cho dù là tuyến đường có quen thuộc đến mấy đi chăng nữa thì ít nhất cũng phải mất tầm 40 đến 50 phút.
Lúc này trời đã bắt đầu tối dần.
Từ lúc lên xe, Dương Viêm vẫn giữ trạng thái im lặng, hai tay nắm chặt vô lăng, đã nửa tiếng trôi qua mà anh vẫn chưa nói được câu nào.
Anh lái xe rất nhanh, dọc đường không sử dụng bất kỳ thiết bị định vị nào, thậm chí còn không hỏi lại Lâm Linh về địa chỉ trên tin nhắn, có thể thấy rằng toàn bộ bản đồ đường đi khổng lồ của thành phố C đều được ghi tạc trong đầu anh, bao gồm cả những tuyến đường đi phức tạp.
Mọi người trong văn phòng lúc rảnh rỗi thường đoán với nhau, nếu tất cả những nẻo đường này Dương Viêm đều đã từng lái qua, thì có thể từng con đường có bao nhiêu đèn xanh đèn đỏ, thậm chí có bao nhiêu thùng rác anh đều có thể ghi nhớ kỹ càng trong đầu.
Lâm Linh không dám coi sếp của mình là tài xế riêng, cô ấy ngoan ngoãn thu mình ngồi một góc ở trên ghế phụ, nghĩ cả quãng đường mà vẫn không biết nên nói gì, hơn nữa Lâm Linh cũng nôn nóng. Thời gian từng giờ từng phút trôi qua, cô ấy nghĩ tới nỗi đổ mồ hôi lạnh, Dương Viêm cuối cùng cũng lái xe đến đích sau 30 phút. Thấy mình sắp đến nơi, Dương Viêm đột nhiên bẻ lái.
Lâm Linh giật mình.