Tuy nhiên, Tiêu Ngũ vẫn tôn trọng ông, anh ta liên lạc ngay với người bạn của mình đang làm việc tại Trại giam nữ tù nhân ở thành phố C. Sau một hồi nghe ngóng, Tiêu Ngũ chợt nghĩ đến một chuyện.
Hai năm trước, hình như anh ta từng nghe thầy nhắc đến một cô gái. Lần đó trước khi được điều đến chi đội, Tiêu Ngũ đã mang theo thuốc lá và rượu đến thăm ông. Hai người uống vài chén, Thiệu Lương Vỹ đã nói về việc điều tra án trong lúc trò chuyện.
“Thành phố C gần đây không yên bình. Vụ án nối tiếp nhau, ta bất tài rồi. Phải dựa vào những người trẻ tuổi như mấy cậu để bảo vệ sự an toàn của thành phố này.”
Thiệu Lương Vỹ ngay từ đầu không định nghỉ hưu sớm như vậy, ông đã tham gia phá nhiều vụ án lớn, lẽ ra có thể thăng tiến và trở thành lãnh đạo cấp tỉnh, nhưng vì gia đình và sức khỏe của bản thân, ông đã nghỉ hưu sớm.
“Thầy yên tâm, con nhất định sẽ làm một cảnh sát thật tốt.”
Thiệu Lương Vỹ rít một hơi thuốc lá rồi nheo mắt lại.
“Trên đời này rất nhiều chuyện đều có hai mặt, giống như có tội phạm bẩm sinh thì sẽ có người trời sinh đã phù hợp với nghề cảnh sát, sinh ra để phá án, có tội phạm thiên tài thì cũng có thiên tài phá án.”
Tiêu Ngũ gật đầu: “Con biết, thành phố C có không ít nhân tài ẩn dật.”
Thiệu Lương Vỹ im lặng một hồi rồi nói: “Có một người…”
Ông khựng lại, rồi bỗng dưng không nói nữa, Tiêu Ngũ đang lấy làm khó hiểu thì thấy ông lắc đầu: “Quên đi, tạm thời không nhắc tới nữa.”
Nói rồi ông lặng đi một lúc, như thể đang suy nghĩ điều gì, trong mắt hiện lên vẻ nghiêm túc. Một lúc sau Thiệu Lương Vỹ mới nói: “Tiêu Ngũ, cậu nhớ cho kỹ, nếu có một ngày ta nhờ cậu giúp đỡ một cô gái, cậu nhất định phải cố gắng hết sức giúp con bé.”
Tiêu Ngũ lúc đó vỗ ngực bảo đảm: “Bảo vệ người dân là nghĩa vụ của cảnh sát nhân dân chúng con.”
Trong lúc Vương Tranh đang lái xe, Thiệu Lương Vỹ ngẫm nghĩ rồi lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn: Nhờ ai đó kiểm tra thông tin của một cô gái tên Diệp Tiểu Nhu, người mới ra tù được hai tháng.
Thiệu Lương Vỹ vẫn nói một cách mơ hồ, điều này hoàn toàn không phù hợp với tính cách của ông, Tiêu Ngũ đã không còn là chàng cảnh sát hình sự bốc đồng và liều lĩnh như ngày xưa, anh ta muốn biết cô gái này có gì quan trọng.
Thông tin được gửi qua là ảnh chụp màn hình. Diệp Tiểu Nhu là trẻ mồ côi sống trong một cơ sở thu nhận ở một vùng hẻo lánh cho đến năm chín tuổi. Sau đó, cô bé được một cặp vợ chồng ở thành phố này nhận nuôi và bị bỏ rơi không rõ lý do. Có rất ít thông tin về Diệp Tiểu Nhu, thậm chí học vấn cũng chỉ hiển thị một trường cấp hai và cấp ba liên hợp ở một quận bên cạnh thành phố C, dường như cô bé không học đại học.
Sau đó là mấy năm trước, Diệp Tiểu Nhu từng bị điều tra vì tội đả thương người, về sau vì liên quan đến một vụ án mà bị kết án một năm chín tháng, rồi lại được phóng thích nhờ có nhân chứng lật lại vụ án.
Chẳng qua Tiêu Ngũ biết vụ án này không lớn, nó chỉ là một vụ cố ý gây thương tích. Không lâu sau khi định án, vụ án đã được lật lại vì có sự xuất hiện của nhân chứng mới, Diệp Tiểu Nhu hẳn là một trong những người vô tội bị kéo vào. Người bị ngộ thương có nghĩa là cô gái này không vi phạm pháp luật, nhưng lại vô cớ ở tù hơn nửa năm, vì vậy cô đã được nhận ưu đãi sau khi ra tù.
Trong nhà tù nữ, tất cả các nữ tù nhân đều phải làm việc, Diệp Tiểu Nhũ hẳn đã phải chịu đựng rất nhiều trong đó.
Hình ảnh một cô gái với tay chân thô ráp và đôi mắt bất thiện vì công việc nặng nhọc ngay lập tức hiện ra trong đầu Tiêu Ngũ.
Vương Tranh ngồi bên cạnh bỗng ồ lên một tiếng: “Em nhớ ra đã từng nghe qua cái tên này.”
“Gì cơ? Chú đang nói ai?”
“Chính là Diệp Tiểu Nhu mà anh vừa nhắc đến.” Vương Tranh nói: “Hai năm trước, hồi em còn ở đồn cảnh sát phía Nam, em đã nghe nói về vụ án một cô gái lẻn vào bệnh viện tâm thần để trả thù, và được điều trị với tư cách là một bệnh nhân tâm thần hơn nửa năm. Nhắc mới nhớ, đội phó Tiêu, anh có biết Mã Lượng không?”
“Ý cậu là Mã Lượng, kẻ đã thực hiện tám vụ cưỡиɠ ɧϊếp và nạn nhân đều là phụ nữ lớn tuổi?”
“Phải, cái thằng biếи ŧɦái đó. Hồi đó hắn đã phạm rất nhiều tội ác, nhưng hắn không bị bắt cho đến khi người thân của nạn nhân thứ bảy trình báo tội ác.
Song, điều khiến người ta bất bình là cuối cùng Mã Lượng lại được giám định là mắc bệnh tâm thần, một bệnh nhân tâm thần bị hạn chế năng lực hành vi…
Một tên biếи ŧɦái như vậy, cuối cùng lại được phán định không phải chịu trách nhiệm pháp lý, rồi được đưa vào bệnh viện tâm thần.”
Vương Tranh đập một phát vào vô lăng, có thể tưởng tượng ra khi biết được kết quả này, cậu ấy và hầu hết mọi người đều rất phẫn nộ: “Anh biết không? Nghe nói con cái của những nạn nhân năm đó đều được gia đình hung thủ lén lút bồi thường một khoản rất cao, thế là bọn họ đều lựa chọn không khởi tố nữa.