Diệp Tiểu Nhu lắc đầu, cô vô cùng tin tưởng chỉ cần mình giơ tay về phía Dương Viêm hay làm bất cứ hành động gì khác, Giang Thạc cũng sẽ lao tới ném cô ra ngoài.
Thực ra cô đang muốn hỏi ai đã gửi thùng thức ăn đến, nhưng khi nhìn thấy Dương Viêm thực sự đi tới, cô liền rút lại lời nói. Vì dù sao cô cũng không nghĩ đó là chủ ý của Dương Viêm, người đàn ông này sẽ không có những chuyện nhỏ nhặt như vậy trong suy nghĩ.
Theo lời của Diêm Tiêu Tiêu và những người khác, mỗi tháng Dương Viêm chỉ xuất hiện ở văn phòng rất ít lần, rõ ràng là anh có rất nhiều việc phải làm mỗi ngày.
Dương Viêm lên lầu không bao lâu, xe của Tiêu Ngũ đã dừng trước cổng, vừa bước vào anh ta đã hỏi: “Hôm nay ông chủ Dương có tới không?”
Diêm Tiêu Tiêu trợn mắt: “Có đến hay không cũng phải hẹn trước. Cậu có biết quy củ không…” Chị chưa kịp nói xong thì Tiêu Ngũ đã chạy lên lầu.
Diêm Tiêu Tiêu thấy vậy cũng không giận mà chỉ cười trên nỗi đau của người khác: “Nhìn cậu ta xem, chẳng mấy chốc sẽ bị sếp đuổi ra ngoài thôi.”
Diệp Tiểu Nhu tò mò hỏi: “Tại sao ạ? Bởi vì không hẹn trước?”
“Nói thế cũng không đúng, người của đội cảnh sát hình sự mỗi lần tới không cần phải hẹn trước, vừa rồi chị chỉ nói đùa với cậu ta thôi.” Diêm Tiêu Tiêu vừa uống cà phê vừa phổ cập kiến thức cho cô: “Nhưng mà vừa nãy em có thấy Tiêu Ngũ luộm thuộm lôi thôi thế nào không? Chỉ cần nhìn cậu ta từ xa thôi, chị đã có cảm giác như quần áo của Tiêu Ngũ sắp bốc mùi rồi. Sếp của chúng ta là một người mắc bệnh sạch sẽ, nhất định không chịu nổi đâu.”
Nghe thế, Diệp Tiểu Nhu đỏ bừng cả mặt.
Ôi trời, ngày đó mình mới đến cơ quan… không phải là bị chê gần chết sao, không những đánh ông chủ mà còn hết sức khıêυ khí©h hội chứng ưa sạch sẽ của ông chủ.
Diệp Tiểu Nhu ơi, mày đã đi quá xa rồi.
Cô thầm thề rằng sau này sẽ tắm rửa thơm tho mỗi ngày trước khi đi làm.
Khi nghe thấy tiếng người đi vào, Dương Viêm không cần ngẩng đầu cũng biết là Tiêu Ngũ.
“Sáng nay tôi có cuộc họp ở văn phòng thành phố, lãnh đạo đã đập bàn yêu cầu tôi phá án trong thời hạn.” Tiêu Ngũ thở dài, ngồi xuống ghế sô pha: “Bên kia còn một tổ vẫn đang điều tra vụ án khác. Mỗi lần lãnh đạo họp xong đều gọi điện cho tôi để hỏi xem vụ án được giải quyết đến đâu rồi, còn đặc biệt yêu cầu tôi đến gặp anh để được giúp đỡ. Tôi nói nè ông chủ Dương, anh biết những gì thì đừng có giấu, được chứ? Tất cả chúng ta đều biết ngày nào còn chưa bắt được tên sát nhân kia, thì ngày đó hắn sẽ còn gây án tiếp!”
Dương Viêm ngồi sau bàn làm việc, cúi đầu xem một phần tài liệu: “Một tháng, đã ba ngày rồi mà anh vẫn chưa điều tra được gì à?”
“Ba ngày, trong ba ngày này có bao nhiêu cảnh sát được điều động, bao nhiêu người đã được thẩm vấn? Chúng tôi đã đến thăm tất cả các hộ gia đình trong bán kính 10km quanh hiện trường vụ án, chúng tôi cũng đã kiểm tra tất cả những người có thể điều tra rồi. Không có manh mối nào cả. Tôi nói nè ông chủ Dương, chẳng phải anh là chuyên gia trong lĩnh vực này sao? Anh không thể cho tôi đặc tả tâm lý của nghi phạm hay gì đó để tôi có phương hướng sao?”
Bàn tay cầm tờ giấy của Dương Viêm khựng lại.
“Được.” Anh tháo kính trên sống mũi xuống, day sống mũi rồi nói: “Thứ mà anh muốn, bây giờ tôi có thể cho anh.”
Tiêu Ngũ lập tức từ sau mông lấy ra một cuốn sổ nhỏ nhàu nát, cắn nắp bút chuẩn bị ghi chép.
“Hung thủ ở độ tuổi từ 25 đến 35, là một thanh niên, cao khoảng 1m7, dáng người gầy. Hắn ta không có nghề nghiệp cố định và không có nơi cư trú cố định, nhưng hoạt động cơ bản của hắn là ở quận Hoài Âm và quận Lịch Sơn. Quê quán của hắn hẳn là ở một vùng nông thôn thuộc thành phố C, so với khu vực thành thị có nhà cao tầng, khu phố cổ rõ ràng phù hợp với vùng an toàn tâm lý của hắn hơn nên hung thủ sẽ chỉ chọn hai khu vực này để phạm tội. Vì mục tiêu hắn chọn đều là những phụ nữ trẻ yếu đuối, kém về giao tiếp xã hội nên hắn không phải là người lao động chân tay nặng nhọc. Bởi vì hung thủ không có nhiều thể lực để khuất phục được những người phụ nữ mạnh hơn hắn, trình độ học vấn của hắn không cao, cùng lắm chỉ học cấp ba, trong khoảng thời gian theo học rất có thể hắn đã bị đuổi khỏi trường vì vi phạm nội quy nào đó, nhưng hắn đã đọc rất nhiều sách về lý luận tội phạm, có khả năng chống trinh sát nhất định, trong mô hình hành vi đặc biệt của hung thủ, chắc hẳn hắn muốn gửi lời chào qua hai vụ gϊếŧ người hàng loạt vừa qua, và hắn rất am hiểu che giấu dấu vết của mình…”
“… Hết rồi?”
“Hết rồi.”
Dương Viêm ngẩng đầu, nhìn Tiêu Ngũ đang ghi chép, một tay đặt lên tay vịn: “Nhưng anh cảm thấy những thứ này có ích lợi gì? Cho dù có thể giúp anh thu nhỏ một phần phạm vi điều tra thì trong hàng triệu nhân khẩu khu phố cổ, anh có thể tìm thấy ít nhất hàng nghìn người như vậy.”
Bàn tay đang ghi chép của Tiêu Ngũ dừng lại.
Quả thực, trong nhiều bộ phim truyền hình và điện ảnh, nhiều người được gọi là chuyên gia có thể biết được chân dung của hung thủ bằng cách đi vòng quanh hiện trường vụ án hai lần, hầu hết đều là hiệu ứng cường điệu vì cách trình bày mang tính nghệ thuật. Trên thực tế, việc phá án, bắt giam, thẩm vấn phạm nhân rất phức tạp. Nhiều khi, điều cần thiết để phá một vụ án không phải là những lý thuyết sáo rỗng đó, đôi khi nó thậm chí còn không nhanh bằng các phương pháp điều tra tội phạm của thế hệ cũ. Một số vụ án lớn thậm chí có thể phải mất nhiều năm mới đưa ra được câu trả lời xác đáng cho gia đình các nạn nhân.
“… Không còn đặc điểm gì đặc biệt nữa sao? Ví dụ như hắn đã từng làm ngành gì, hay hắn thích mặc quần áo màu gì?”
“Đa số đều đã tiếp xúc với công việc cấp thấp, phần lớn đều mặc đồ đen.” Dương Viêm nói có ẩn ý: “Anh thử nhìn ra bên ngoài xem, có bao nhiêu người lao động như thế?”
“…”
Dương Viêm nói đúng, cho dù ở gần hiện trường vụ án, do hạn chế của camera ở những ngôi nhà cũ kỹ nên họ ngày đêm theo dõi cũng không phát hiện được gì. Ở thành phố C, những người lao động trẻ đều chọn sống ở hai khu phố cổ, nếu thực sự phân loại họ thì có thể có hàng nghìn, hàng chục nghìn thanh niên như vậy, cho dù có sàng lọc những người có ngoại hình giống thì cũng sẽ mất rất nhiều thời gian và công sức để điều tra.
Điều khó khăn hơn nữa là, như Dương Viêm đã nói, hung thủ là kẻ rất giỏi ẩn náu, hắn đã quan sát nạn nhân và khu vực lân cận nhà nạn nhân trong thời gian dài, rất dễ dàng trốn tránh sự giám sát gần đó.
Thậm chí hung thủ có thể còn hiểu rõ ngôi nhà của nạn nhân hơn chính nạn nhân.
Tiêu Ngũ nằm ngửa ra ghế sô pha, ngẩng đầu nhìn trần nhà, anh ta im lặng một lúc, sau đó đấm một phát vào lưng ghế rồi nói: “Mẹ kiếp, chẳng lẽ không còn cách nào sao?”
“Cũng không cần bi quan như vậy.”
Tiêu Ngũ bỗng ngồi thẳng dậy: “Anh nói thế là sao?”
“Trên thế giới này không có tội ác hoàn hảo.” Dương Viêm dựa lưng vào ghế, trầm tư nhìn vào một điểm nào đó trên bức tranh treo tường đối diện: “Hơn nữa, người như hắn không có đủ chỉ số IQ để dựng nên một hiện trường phạm tội gần như hoàn hảo.”
Tiêu Ngũ nhìn ra anh đang suy nghĩ, cũng không vội hỏi lại, cho đến khi Dương Viêm ngước mắt lên nói: “Anh đã tra ra các mối quan hệ của của hai nạn nhân chưa?”
Tiêu Ngũ thở dài: “Tra xét được cái gì thì chúng tôi đã làm hết rồi, thậm chí còn cử người liên lệ với quê quán của họ. Hai cô gái này hoàn toàn là loại người gần như không có các mối quan hệ. Ngoài công việc và ở nhà, họ hầu như không có bạn bè, liên hệ, thậm chí cả bạn cùng lớp cũng đã mất liên lạc hơn nửa năm, mạng xã hội thì chỉ cập nhật vài tháng một lần…”
Càng nói, giọng của anh ta càng trở nên lạnh lùng: “Anh nói xem… có khi nào hiện tại hung thủ đang để mắt đến những mục tiêu khác không?”
“Anh biết nó đâu phải kết quả tệ nhất có thể xảy ra.”
Nghe vậy, sắc mặt của Tiêu Ngũ càng đen hơn.