Cô không nói ra từ đó. Bởi vì quá biếи ŧɦái nên chỉ cần nghĩ tới thôi cũng sẽ cảm thấy buồn nôn.
Báo cáo khám nghiệm tử thi của nạn nhân thứ hai có lẽ phải kết luận thêm rằng nạn nhân sau khi chết đã bị gian thi, còn nạn nhân đầu tiên không phải là trinh nữ và không phù hợp với đối tượng tưởng tượng của hung thủ. Vì vậy, mặc dù hai nạn nhân đều bị gϊếŧ bởi cùng một hung thủ, nhưng vẫn còn nhiều chi tiết tội ác khác có thể được tìm thấy.
Điều này cũng phù hợp với mong muốn chiếm hữu nạn nhân của hung thủ.
Dương Viêm im lặng, có nghĩa là anh không phủ nhận.
Thi thể của nạn nhân đầu tiên được tìm thấy không hề bị xâm phạm sau khi chết, còn trong vụ án thứ hai được phát hiện cách đây không lâu, kẻ sát nhân không chỉ xâm phạm nạn nhân một lần nữa sau khi chết mà còn quay lại hiện trường gây án để sử dụng lại đồ dùng hàng ngày của nạn nhân! Điều này chứng tỏ người chết thứ hai hiển nhiên càng phù hợp với đối tượng mà hung thủ ham muốn hơn!
“Những chuyện này, tại sao anh không nói với đội phó Tiêu?”
“Tôi cũng vừa nghĩ ra, vả lại những chuyện này tạm thời không giúp ích gì nhiều đối với công việc điều tra của anh ta.” Dương Viêm bình thản trả lời: “Đây cũng chính là lý do tại sao hung thủ không thể nào có hứng thú với một gái làng chơi.”
“Vậy anh cảm thấy hắn ta còn có thể gây án nữa không?”
“Cô nghĩ sao?” Dương Viêm hỏi ngược lại.
Diệp Tiểu Nhu không trả lời, tuy nhiên bọn họ đều biết nhất định sẽ còn.
Bởi vì ham muốn của hung thủ nhất định sẽ không dừng tại đây, hơn nữa thủ pháp gây án của hắn sẽ càng ngày càng thành thục.
Hơn nữa thời kỳ nghỉ ngơi của hung thủ (khoảng thời gian giữa các lần gây án của kẻ gϊếŧ người hàng loạt) hình như đã qua rồi, nói không chừng chẳng bao lâu nữa hung thủ sẽ lại tiếp tục gây án.
Dương Viêm: “Đối với nạn nhân mà nói, có phân tích bao nhiêu cũng không có tác dụng gì. Quan trọng là làm thế nào để xác định được hung thủ.”
Diệp Tiểu Nhu hỏi: “Anh có manh mối rồi sao?”
Dương Viêm nói: “Đúng vậy, nhưng còn chưa đủ.”
“Thế nhưng nạn nhân không thể chờ được nữa.” Diệp Tiểu Nhu thở dài: “Những người có khả năng trở thành nạn nhân cũng không thể chờ đợi được.”
Dương Viêm: “Đây là việc mà phía cảnh sát hình sự cần cân nhắc. Thật ra tôi chưa bao giờ hứa hẹn văn phòng chúng ta sẽ giải quyết dứt điểm vụ án này.”
“Nhưng anh vẫn sẽ giúp bọn họ phá án.” Diệp Tiểu Nhu khẳng định.
“Hửm? Sao cô lại nghĩ như vậy?”
Diệp Tiểu Nhu mỉm cười nhìn người đàn ông trước mặt: “Bởi vì anh không cự tuyệt, đối với anh mà nói, không cự tuyệt chính là đang nói cho họ biết anh nhất định sẽ biết hung thủ là ai.”
Đây là cuộc trò chuyện giữa Dương Viêm và Diệp Tiểu Nhu sau khi phá xong vụ án của Mạc Xuân Mai.
Theo hồi ức của một kẻ nghe lén không rõ danh tính, bầu không khí trong phòng họp rất vi diệu, đến mức kẻ nghe lén cực kỳ tò mò hai người này đang nói gì, giờ họ có phải đang bàn luận với nhau về hung thủ gϊếŧ người hàng loạt hay không, hay là họ lại đang lật lại tình tiết của vụ án?
“Hai người bọn họ cũng không thảo luận gì nhiều với nhau, còn không bằng nói đó chỉ là một ván cờ.” Kẻ nghe lén lấy cớ đi đưa đồ uống nói: “Dù sao thì hai người đó anh tới tôi đi, anh hỏi tôi đáp. Toàn bộ đều là những vụ án gϊếŧ người đẫm máu, mặc dù sếp của chúng ta rất giỏi nhưng Diệp Tiểu Nhu cũng không phải dạng yếu mềm. Mấy năm gần đây tôi chưa bao giờ nhìn thấy ai có thể cùng hạ nước cờ với sếp trong phương diện này, Diệp Tiểu Nhu đúng chuẩn trâu bò PLUS.”
“Anh nói xem một cô gái chỉ học đến cấp ba sao có thể hiểu được những thứ này chứ?”
“Ai mà biết được… nhưng những chuyện mà cô ấy đã trải qua chắc chắn phải phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta biết…”
Vẻ mặt của Diệp Tiểu Nhu lúc cô vừa mới bước ra từ phòng họp làm cho mọi người đều cảm thấy dưới khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp mà lạnh nhạt ấy lại đang che giấu sự căm phẫn nào đó, cũng không biết là căm phẫn với hung thủ hay là căm phẫn với sếp của bọn họ.
Song, tất cả bọn họ đều nhìn Diệp Tiểu Nhu bằng ánh mắt khâm phục.
Khi phân tích một vụ án lớn như thế này, họ chưa từng thấy ai có thể cùng Dương Viêm thảo luận lâu như vậy.
Kể từ khi Diệp Tiểu Nhu suýt ngất xỉu vì hạ đường huyết do không ăn gì trên đường đi điều tra vụ án, ngày hôm sau liền có người gõ cửa nhà cô giao hai thùng đồ chất đầy tủ lạnh trống rỗng.
Diệp Tiểu Nhu rất ngạc nhiên vì chuyện này, nhưng nhân viên giao hàng của toà nhà chỉ nói rằng là do văn phòng sắp xếp bảo họ giao đồ, nói xong liền đặt đồ xuống rồi rời đi.
Cô nhìn sơ qua thì thấy bên trong có một hộp sô cô la cỡ lớn.
Quả nhiên… một trong những ưu đãi khi ở đây chính là không bao giờ thiếu sô cô la.
Diệp Tiểu Nhu từ trong túi quần móc ra nửa miếng sô cô la, đó là miếng sô cô la hôm đó Dương Viêm đưa cho mà cô vẫn chưa ăn hết, hai ngày nay cô cũng không nỡ ăn hết.
Phúc lợi quá tốt rồi, Diệp Tiểu Nhu nghĩ thầm, chẳng trách mỗi lần đến đó cô đều có thể cảm nhận được một bầu không khí rất yên bình – đó là bầu không khí mang đến cảm giác hạnh phúc.
Tuy nhiên cô sẽ không bị ảnh hưởng bởi bầu không khí hạnh phúc này.
Diệp Tiểu Nhu cầm miếng sô cô la mình không nỡ ăn hết và cho vào miệng.
Nhưng vừa bỏ đến cửa miệng thì bỗng nhiên dừng lại, cuối cùng cô vẫn không thể cắn xuống.
Cô bọc nửa miếng sôcôla ấy lại rồi bỏ vào tủ lạnh. Diệp Tiểu Nhu muốn nói lời cảm ơn, nhưng lại không biết phải cảm ơn ai.
Là Dương Viêm? Nhưng lỡ như không phải là ý của anh thì sao?
* * * * *
Diệp Tiểu Nhu vẫn duy trì nếp sống như hồi còn trong tù. Dù có thức khuya đến đâu, mỗi buổi sáng cô đều tỉnh dậy lúc năm giờ, dành nửa giờ để thức dậy, tắm rửa, sửa soạn, còn nửa giờ nữa để ăn sáng và dọn dẹp nhà cửa.
Sáng hôm nay cô xuống nhà mua một tờ báo.
Xã hội ngày nay có quá nhiều nguồn thông tin, bao gồm điện thoại di động, internet và các thiết bị liên lạc khác nhưng cô vẫn giữ nguyên cách nguyên bản nhất, cô muốn đọc những tin tức mới nhất.
Song, Diệp Tiểu Nhu đi một vòng quanh phố cũng không tìm được quầy bán báo, cho đến khi tới trước một cửa hàng tiện lợi, cô nhìn dòng người ra vào rồi bước vào, sau đó cô chọn mấy cuốn tạp chí và xếp hàng chờ thanh toán.
“Xin chào, tổng cộng là 38,5 tệ. Quý khách muốn trả qua WeChat hay Alipay ạ?”