Chương 34

Trên thực tế vào ngày vụ án thứ ba được phá, sau khi Tiêu Ngũ ra về, Diệp Tiểu Nhu vẫn ở lại văn phòng. Vào lúc cô đang muốn rời đi, Dương Viêm đã mở miệng giữ cô lại: “Ngay từ khi bắt đầu, cô đã biết vụ án thứ ba không hề liên quan tới hai vụ án đầu đúng không?”

Diệp Tiểu Nhu bỗng dừng chân quay người lại.

Dương Viêm vẫn đang ngồi trên ghế với dáng vẻ lười biếng, đằng sau là tấm rèm che hơn nửa ánh sáng mặt trời từ bên ngoài, bóng người anh bị che khuất trong vầng sáng yếu, trông có vẻ rất thâm trầm và sắc bén.

Quả thực ngay từ đầu cô đã phát hiện ra được, vào lúc cô vẫn chưa khám xét kỹ càng hiện trường.

Diệp Tiểu Nhu im lặng một hồi rồi trả lời: “Chỉ là tôi có cảm giác tên hung thủ kia sẽ không chọn một gái làng chơi để ra tay.”

“Huh?” Dương Viêm nhướng mày, tỏ ý bảo cô nói tiếp.

Diệp Tiểu Nhu nói: “Trong ba vụ gϊếŧ người này, nhìn bề ngoài các nạn nhân đều sống một mình ở nơi hẻo lánh, dáng người gầy gò, không có khả năng chống cự, ít các mối quan hệ, đều thuộc nhóm nạn nhân có nguy cơ cao. Nhưng điểm khác biệt lớn nhất giữa họ chính là nghề nghiệp của Mạc Xuân Mai. Nếu kẻ gϊếŧ người hàng loạt thích ẩn nấp trong nhà nạn nhân thì hắn nhất định không muốn những người đàn ông khác xuất hiện ở nơi đó. Điều này đối với hắn là không thể chấp nhận được, hơn nữa…”

“Hơn nữa?”

“Lúc anh mới đến hiện trường chắc hẳn đã nhìn thấy hiện trường xảy ra vụ án rất hỗn loạn, ngoài ra còn có dấu vết giãy dụa liều mạng của nạn nhân. Điều này không phù hợp với khuôn mẫu hành vi của hung thủ trong hai vụ án trước.”

“Vậy sao?”

Đặt câu hỏi một cách có chủ ý, chẳng lẽ đây chính là một bài kiểm tra khác ư?

Liên tiếp hai câu hỏi tu từ ngắn gọn khiến Diệp Tiểu Nhu cau mày, “Ông chủ, anh biết rõ rồi sao còn hỏi tôi?”

Giọng điệu lúc cô nói câu này hơi giống với dáng vẻ của các cô gái nhỏ chớm đôi mươi, nhưng tất nhiên cô rõ ràng vẫn khác nhiều so với những cô gái nhỏ được nuôi lớn trong sự chiều chuộng.

Lúc nào cô cũng trong trạng thái suy nghĩ và cảnh giác, từ đầu đến cuối luôn duy trì sự phòng thủ mà cô đã hình thành từ những trải nghiệm phức tạp đã xảy ra trong quá khứ.

Dương Viêm mỉm cười, trong nụ cười có nét an ủi: “Trong lòng của một ngàn độc giả sẽ chứa một ngàn Hamlet. Cùng một hiện trường án mạng, mỗi người có thể nhìn thấy hoặc cảm nhận được những chi tiết khác nhau. Tôi chỉ muốn lắng nghe suy nghĩ của cô.”

Diệp Tiểu Nhu nói: “Tôi đã nói gần hết suy nghĩ của mình với đội phó Tiêu rồi.”

“Hiện giờ đội phó Tiêu không có ở đây, cô có thể nói nhiều hơn.”

Nếu như Tiêu Ngũ có mặt ở đây chắc sẽ tức giận đến đầu bốc khói, nhưng đối với Tiêu Ngũ mà nói, điều quan trọng nhất đương nhiên là kết quả của vụ án, chỉ cần có đủ bằng chứng và manh mối rõ ràng thì đã đủ để anh ta phá được vụ án này rồi, những phân tích dư thừa đó đối với anh ta cũng không có mấy tác dụng.

“Được rồi, vậy tôi thử nói xem sao.”

Diệp Tiểu Nhu nói: “Hành vi của hung thủ trong hai vụ án đầu tiên cho thấy hắn rõ ràng là một kẻ gϊếŧ người hàng loạt có tổ chức và ham muốn săn mồi. Dựa trên hiện trường, hung thủ cũng có thể là một kẻ bám đuôi có chỉ số IQ cao, tức là một sát thủ gϊếŧ người hàng loạt. Những kẻ sát nhân hàng loạt này sau khi đã lựa chọn được mục tiêu xâm hại thì sẽ chỉ theo người đó, khả năng tính toán của hung thủ rất mạnh, hắn sẽ chỉ tấn công nạn nhân khi cảm thấy đây là thời điểm phù hợp nhất hoặc khi bị kí©h thí©ɧ bởi một chuyện nào đó. Với kiểu hành vi phức tạp và bệnh hoạn như vậy, tôi không nghĩ hắn sẽ gϊếŧ Mạc Xuân Mai vì bốc đồng.”

Cô gần như không hề dừng lại khi nói những lời này, điều đó cho thấy thời điểm ở hiện trường vụ án, suy nghĩ của Diệp Tiểu Nhu rất rõ ràng và liền mạch, hơn nữa cô còn phân tích được tất cả các chi tiết hợp lý và không hợp lý.

Đôi khi việc lập hồ sơ tội phạm không chỉ dành cho tội phạm mà còn có thể được thực hiện dựa trên đặc điểm của nạn nhân để tìm ra đặc điểm và nguyên nhân hình thành nên hành vi của người phạm tội.

Dương Viêm gật đầu, đồng ý với phân tích của cô, nhưng sau vài phút anh lại nói: “Phân tích của cô không sai, nhưng có một chuyện, có lẽ cô chưa phát hiện ra.”

Diệp Tiểu Nhu tiến lên một bước nhìn anh: “Là chuyện gì”

“Nỗi lòng của hung thủ với trinh nữ.”

Diệp Tiểu Nhu hơi sửng sốt: “…Đây là kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy sao?”

Dương Viêm lắc đầu: “Không phải, bởi vì nạn nhân đầu tiên không phải là trinh nữ, cho nên chuyện này không trở thành manh mối điều tra.”

“Vậy làm sao anh biết…” Diệp Tiểu Nhu còn chưa hỏi hết câu, trong đầu chợt lóe lên một điều gì đó, cô buột miệng nói: “Vụ án thứ hai, thời kỳ ủ bệnh của hung thủ càng mạnh, hơn nữa sau khi gϊếŧ chết nạn nhân, hắn còn mạo hiểm nguy cơ sẽ bị cảnh sát phát hiện để quay lại căn phòng của nạn nhân, dùng lại đồ của nạn nhân, vậy có khi nào nạn nhân thứ hai sau khi chết vẫn bị hắn…”