Chương 33

Tiêu Ngũ nghẹn lại, hỏi với vẻ nghi hoặc: “Khuôn mặt?”

“Nạn nhân hẳn đã phẫu thuật thẩm mỹ khuôn mặt. Mũi của cô ấy đã bị hỏng.” Diệp Tiểu Nhu chỉ vào mũi và cằm của mình. Trong đầu Tiêu Ngũ hiện lên bộ dạng của nạn nhân. Quả thực, sống mũi, cằm, đôi mắt của nạn nhân đã bị hư hại nặng nề.

“Sự ghen tị hay hận thù có thể khiến một người phụ nữ phát điên và tấn công người phụ nữ khác. Nếu tôi nhớ không lầm, trong hai trường hợp đầu, thi thể của người chết trần trụi với rất ít vết thương, nhưng trong vụ án này, quần áo của nạn nhân mặc dù bị rách nhưng vẫn còn nguyên vẹn, và lại…”

“Dòng đầu tiên mới nhất của cuốn sổ đó.” Diệp Tiểu Nhu nói: “Anh không để ý sao? Rõ ràng cô ấy đã viết tên người khách cuối cùng, nhưng lại bị bôi đen.”

“Anh đoán xem người bôi đen cái tên đó là nạn nhân hay là hung thủ?” Lúc nói câu này cô còn cười mỉm, Tiêu Ngũ lập tức hiểu ra.

Người đã bôi đen cái tên đó là nạn nhân hay là hung thủ? Hay đó là ‘khách hàng cuối cùng’?

Tiêu Ngũ nói: “Rất có thể hung thủ có liên quan đến cái tên cuối cùng, tôi hiểu rồi.”

Anh ta dừng lại, liếc nhìn Dương Viêm đang ngồi trên ghế, anh đang nghiêng đầu, một tay chống cằm, trầm ngâm nhìn Diệp Tiểu Nhu.

Trên thực tế, tuy biết Dương Viêm đã lâu, nhưng số lần tiếp xúc thực sự với anh không nhiều, giữa hai người tiếp xúc phần lớn là trên mạng, anh ta hiếm khi nhìn thấy vẻ mặt như vậy của Dương Viêm, ánh mắt anh dường như đang quan sát một sự vật gì đó, đồng thời còn mang cảm giác đang suy nghĩ một cách sâu sắc.

Cảm thấy thú vị sao?

Tiêu Ngũ không hiểu, nhưng điều này đối với anh ta không quan trọng, điều quan trọng là Tiêu Ngũ cảm thấy mình có lẽ đã làm đúng khi đưa Diệp Tiểu Nhu đến gặp Dương Viêm.

Hoặc có lẽ, anh ta sẽ nhận ra đó là một sai lầm lớn, nhưng ít nhất bây giờ Tiêu Ngũ không có thời gian để quan tâm đến nó, và đó là phương án thỏa đáng nhất vào lúc này.

Song, anh ta vẫn không khỏi tò mò hỏi: “Ông chủ Dương, anh có hài lòng với nhân viên mới tôi mang đến cho anh không?”

“Đương nhiên.” Dương Viêm nheo mắt lại, dường như có thể nhìn ra Tiêu Ngũ đang suy nghĩ gì, anh cười nói: “Cô ấy đã vượt qua buổi phỏng vấn.”

Ngụ ý Diệp Tiểu Nhu đã là người của anh rồi.

Diệp Tiểu Nhu im lặng làm động tác chiến thắng với Tiêu Ngũ.

Tiêu Ngũ kiềm chế, rầu rĩ nói: “Cứ coi như tôi đã trả xong nợ ân tình lần trước của anh vậy. Vụ án lần này xin anh hãy giúp đỡ nhiều hơn, tôi sẽ báo cáo lãnh đạo về mặt thù lao.”

“Nhân tiện, tối nay tôi sẽ sắp xếp người có mặt tại hiện trường vụ án mạng thứ nhất và thứ hai. Nếu theo suy đoán của anh, hung thủ sẽ quay lại hiện trường vụ án phải không?”

“Theo lý là như thế.” Dương Viêm nói: “Trừ khi…”

Anh không nói ra, nhưng Tiêu Ngũ cũng hiểu được ý tứ.

… Trừ khi hắn đã hoàn toàn mất hứng thú với hai người chết đầu tiên và đã nhắm đến mục tiêu thứ ba.

Diệp Tiểu Nhu nghĩ đến Dương Tuyết Phỉ.

Lâm Linh cho biết cô ấy đã liên lạc với cảnh sát, đồn cảnh sát quả thực đã tiếp nhận vụ án Dương Tuyết Phỉ mất tích, nhưng lúc đó chưa đến 48 giờ và người báo án cũng không tiếp tục trình báo. Thực tế, mỗi đồn cảnh sát đều nhận được báo án về những người lớn mất tích như vậy hàng năm. Có một số người bỏ đi vì bệnh Alzheimer, và một số người bỏ nhà đi vì cãi vã trong gia đình. Hầu hết những người này vẫn có thể được tìm thấy, nhưng còn một bộ phận nhỏ vẫn bặt vô âm tín.

Thế giới tràn ngập ánh sáng, hệ thống dữ liệu lớn của Internet và tầng tầng lớp lớp “Lưới trời” của cảnh sát khiến nhiều tội ác không thể trốn thoát, nhưng dù vậy, vẫn còn nhiều góc khuất, những tội ác mà con người không thể tưởng tượng được.

* * * * *

Đội kỹ thuật đã nhanh chóng tiến hành một cuộc điều tra khác tại hai hiện trường vụ án, lần này họ đào gần ba thước xuống đất và lục soát mọi ngóc ngách, họ moi ra mọi thứ có thể lấy ra được, ngoại trừ móc toàn bộ tóc trong cống, việc mặc thường phục giám sát 24/24 cũng được thực hiện xung quanh toàn bộ khu nhà. Theo lời của Tiêu Ngũ, chỉ cần bắt được thằng nhãi đó thì không thể gϊếŧ ngay tại chỗ mà phải tra tấn đến chết, làm xong rồi sẽ đưa hắn về đồn thẩm vấn ba ngày ba đêm.

Vụ án của Mạc Xuân Mai cũng được đưa ra ánh sáng vào cùng ngày hôm đó, hung thủ chính là vợ cũ của khách hàng cuối cùng đến chỗ Mạc Xuân Mai, chị ta tiếp tục sống ở nhà chồng cũ sau khi ly hôn. Sau khi hai người chung sống được hai năm, chị ta phát hiện ra chồng cũ của mình thường xuyên đến ‘phòng gội đầu’ ở con đường gần đó, gặp một người phụ nữ ở trong đó hơn nửa giờ. Buổi chiều trước khi xảy ra sự việc, chị ta theo chồng cũ đến nơi ở của Mạc Xuân Mai, đêm đó chị ta đã suy nghĩ cả đêm, ngày hôm sau chị ta lấy điện thoại di động của chồng cũ và hẹn Mạc Xuân Mai đến hiện trường vụ án và gϊếŧ hại nạn nhân.

Chứng cứ trong vụ án này vô cùng xác thực: Những dấu chân được lấy từ ngoài cửa hiện trường, móng tay của nạn nhân và DNA lấy ra từ hung khí gϊếŧ người đều rất trùng khớp với nghi phạm, hung thủ nhanh chóng bị bắt và đưa về quy án. Buồn cười là sau khi bị bắt, chị ta lại lấy cớ khai rằng hung thủ là kẻ gϊếŧ người hàng loạt gần đây, còn chị ta là phụ nữ không thể cưỡиɠ ɧϊếp phụ nữ.

Hai vụ án trước không dễ giải quyết như vậy. Họ tìm kiếm cẩn thận, gần như lục từng từng tấc đất nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ thông tin nào mà hung thủ để lại.

Tiêu Ngũ không mấy vui vẻ khi phá được vụ án Mạc Xuân Mai, bởi vì nó cho thấy hai vụ án trước vẫn chưa có manh mối gì. Nhưng may mắn thay, lần này có Dương Viêm phụ trách, Tiêu Ngũ cảm thấy tự tin hơn rất nhiều, ngay cả khi bản thân bị cấp trên mắng, anh ta vẫn hứa hẹn hãy cho mình thêm một tháng nữa, nếu vẫn không phá được án thì anh ta sẽ không làm chức đội phó này nữa.

“Đội phó Tiêu sắp trở lại làm việc ở cơ sở rồi sao.” Liên quan đến chuyện này, Lão Mã hả hê nói: “Không biết lần này đến văn phòng chúng ta, cậu ta có còn tỏ ra khó ở hay không.”