Chương 31

Anh ta còn chưa nói xong đã bị Dương Viêm ngắt lời: “Anh có chứng cứ chứng minh rằng vụ án thứ ba với hai vụ án đầu là do cùng một hung thủ gây nên không?”

Tiêu Ngũ trả lời: “Tuy rằng thủ đoạn gây án đúng là có phần khác, nhưng về cơ bản thì giống nhau…”

“Về cơ bản thì giống nhau? Có bao nhiêu phần cơ bản?” Dương Viêm lại ngắt lời anh ta: “Ở hai vụ án đầu tiên, nạn nhân đều là vì nghẹt thở mà chết, sau khi bị hung thủ bóp cổ đến chết, hắn tiến hành phân thây, dựa theo số lượng phòng, họ bị chặt thành ba hoặc bốn phần và đặt trong các phòng khác nhau, tóc và móng tay của nạn nhân bị cắt và đặt rải rác khắp thi thể, còn có khả năng có thể trong số đó đã bị hung thủ cầm đi. Dựa theo báo cáo khám nghiệm tử thi ngoại trừ hành vi xâm phạm tìиɧ ɖu͙© và bị phân xác, nạn nhân lúc còn sống đều không có dấu hiệu bị ngược đãi, nhưng ở vụ án thứ ba…”

“Trong vụ án thứ ba nạn nhân lúc còn sống ít nhất đã bị ngược đãi hơn nửa tiếng đồng hồ, phần mặt và phần bụng cũng có dấu hiệu từng bị hung thủ đánh đập. Sau khi gϊếŧ chết, hung thủ đã chặt đứt hai cánh tay của cô ấy nhưng không đặt các bộ phận đã bị phân xác vào các phòng khác nhau, chưa kể tóc và móng tay của nạn nhân vẫn còn nguyên vẹn. Hơn nữa, xét theo kết quả khám nghiệm tử thi của hai trường hợp đầu, các bộ phận bị cắt rời của nạn nhân trong hai trường hợp đầu đều phù hợp với đặc điểm phân xác sau khi chết. Thủ đoạn phân xác của hung thủ không tính là thành thạo, nhưng cũng không giống như lần đầu gây án. Phương thức hoạt động, dấu hiệu tội phạm và mô hình hành vi của hai vụ án đầu tiên đều rất trùng khớp, về cơ bản có thể đánh giá rằng chúng được thực hiện bởi cùng một người.”

Tiêu Ngũ: “Theo ý của anh, hung thủ của hai vụ án đầu và vụ án thứ ba không phải cùng một người?”

“Còn không rõ ràng sao? Vụ án thứ ba và hai vụ án đầu hoàn toàn khác nhau.” Dương Viêm cầm chiếc bật lửa rồi bật lên bật xuống phát ra âm thanh bụp bụp.

Kẻ gϊếŧ người trong hai vụ án đầu tiên giống như đa phần những sát nhân hàng loạt, là một kẻ gϊếŧ người có tổ chức. Hắn đã lên kế hoạch từ lâu trước khi gϊếŧ người. Phương thức hoạt động của hắn bao gồm tìиɧ ɖu͙©, nhưng không bao gồm bạo lực, ít nhất trước khi gϊếŧ nạn nhân, hắn sẽ không bao giờ có những hành vi bạo lực. Hơn nữa cách làʍ t̠ìиɦ của hắn cũng tương đối dịu dàng, không hề gây ra tổn thương quá lớn cho nạn nhân. Thế nhưng sau khi gϊếŧ nạn nhân, hung thủ lại tàn nhẫn chặt xác và đặt các bộ phận đã bị chặt vào các phòng khác nhau. Anh nghĩ điều này nói lên điều gì?”

“Nói lên… nói lên điều gì?” Tiêu Ngũ đã có phần không theo kịp suy nghĩ của anh rồi.

“Nói lên hung thủ là một kẻ gϊếŧ người hàng loạt có tính cách cực đoan và ham muốn kiểm soát cực mạnh. Anh nói rất đúng, ham muốn tìиɧ ɖu͙© của hắn rất lớn, tìиɧ ɖu͙© thông thường không thể thỏa mãn hung thủ nên sau khi tấn công tìиɧ ɖu͙© người bị hại, hắn đã chọn gϊếŧ người thậm chí là tiêu hủy xác chết nhằm nâng cao kɧoáı ©ảʍ tìиɧ ɖu͙© mà hắn muốn đạt được. Khi lựa chọn nạn nhân, hung thủ đã dành nhiều thời gian để theo dõi và quan sát người đó, thậm chí còn vào nhà của nạn nhân mà nạn nhân không hề hay biết, rất có khả năng hắn có thể đã từng ngủ dưới gầm giường. Hắn coi nhà của nạn nhân là một trong những nơi an toàn về mặt tâm lý của mình, tức là lãnh thổ của riêng hắn. Sau khi bị nạn nhân phát hiện ra sự tồn tại của mình, hung thủ đã không ngần ngại gϊếŧ người rồi chặt xác, sau đó phân tán thi thể vào các phòng khác nhau, điều này cũng đại diện cho nhận thức lãnh thổ cực kỳ mạnh mẽ của hắn. Hung thủ muốn chứng minh khả năng kiểm soát của mình đối với người chết, thậm chí là toàn bộ không gian gϊếŧ người.”

“Mẹ nó thằng cha đó bị điên à?”

“Không phải tất cả các bệnh rối loạn tâm thần đều là bệnh tâm thần.” Dương Viêm bình tĩnh nói: “Nếu theo lời anh nói, điểm đến của hắn sau khi bị bắt phải là bệnh viện tâm thần chứ không phải là nơi hành quyết.”

Nói xong, anh chú ý tới Tiêu Ngũ đang nhìn về phía cửa, vẻ mặt hơi thay đổi.

Không cần nhìn lại anh cũng biết ai đang đến.

“Còn muốn bổ sung gì không?” Dương Viêm hỏi.

Tiêu Ngũ đang định trả lời thì nghe thấy tiếng của cô gái ngoài cửa: “Còn.”

Lúc này Tiêu Ngũ mới định thần lại, thì ra câu hỏi vừa nãy của Dương Viêm không phải là dành cho mình.

Diệp Tiểu Nhu dường như không nhìn thấy ánh mắt của Tiêu Ngũ, trực tiếp đi đến chỗ bảng đen cầm bút lên.

Dương Viêm dùng thời gian ngắn nhất miêu tả ba vụ án, sự khác biệt giữa hai vụ án đầu và vụ án thứ ba, Tiêu Ngũ cơ bản đã đi theo dòng suy nghĩ của anh, tiếp thu những quan điểm khác nhau giữa vụ án thứ ba và hai vụ án đầu tiên. Anh ta còn chưa kịp tiêu hóa xong thì đã bị lời nói quá nhẹ nhàng của Diệp Tiểu Nhu làm cho choáng váng.