Chương 30

Vương Tranh nghe nhưng không hiểu câu này của Tiêu Ngũ là có ý gì: “Đội phó Tiêu, anh đang cảm thấy…?”

Tiêu Ngũ mặt không biểu cảm trả lời: “Tôi luôn cảm thấy chuyện thầy bảo tôi phải quan sát cô ta thật kỹ không hề đơn giản chút nào.”

Trên đường Lão Mã lái xe chở bọn họ đi về, Dương Viêm tập trung xem những bức ảnh chụp hiện trường vụ án trên điện thoại di động, bỗng cảm giác được điều gì đó, anh quay sang, toàn thân Diệp Tiểu Nhu đang co ro trong góc xe.

Dương Viêm nhíu mày: “Cô sao vậy?”

“Không sao.” Diệp Tiểu Nhu dựa vào cửa xe nói: “Chỉ là tôi đang nghĩ không biết điều làm Trần Giai Vỹ sợ hãi có phải là sự thật hay không, bạn gái của anh ta có thể đang gặp phải chuyện nguy hiểm gì đó, chúng ta nhất định phải nhanh chóng tìm ra cô ấy mới được.”

Nói xong giọng cô hơi run, nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc nào.

Dương Viêm bình tĩnh nhìn cô một lát rồi đột nhiên nói: “Lão Mã, dừng xe ở ngã tư phía trước.”

Lão Mã bị dọa hết hồn, giọng điệu của Dương Viên rất rõ ràng là đang giận, suýt chút nữa là ông thắng gấp xe lại, nhưng may thay ông là tài xế lâu năm, chỉ bất ngờ lúc đó rồi bình tĩnh lại ngay.

Ông ấy dừng xe ở ngã tư, còn chưa kịp hỏi gì, Dương Viêm đã mở cửa xuống xe.

Diệp Tiểu Nhu bỗng được thả lỏng, toàn thân đều thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, nhẹ nhàng khép mắt lại.

Cô biết Dương Viêm đang quan sát cô, cũng biết cho dù một biểu cảm nhỏ nhất của cô cũng không qua mắt được anh.

Đột nhiên cửa xe bị ai đó gõ hai lần.

Một giây sau, cửa xe mở ra, Diệp Tiểu Nhu vội vàng đứng dậy, một bóng người cao lớn che ở trước mặt cô.

“Há miệng ra.”

Cô còn chưa phản ứng kịp thì đã bị nhét một thứ gì đó màu đen vào miệng.

“Đói thì nói, văn phòng từ trước đến nay chưa bao giờ quy định không được ăn trong giờ làm việc.” Dương Viêm cúi xuống nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Hơn nữa, hạ đường huyết không được coi là tai nạn lao động, bảo hiểm sẽ không chi trả đâu.”

Diệp Tiểu Nhu hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì, bởi vì cô đã bị thứ được nhét trong miệng làm cho kẹt cứng luồng suy nghĩ, toàn thân đờ đẫn.

Hương vị đắng chát pha chút ngọt ngào gần như trong nháy mắt từ đầu lưỡi truyền đến đại não, khiến cô có cảm giác như đang bồng bềnh trên những đám mây, thậm chí đầu ngón tay cũng có thể cảm nhận được mùi hương ngọt ngào.

Nhưng ngoài mặt Diệp Tiểu Nhu không biểu hiện gì cả, thậm chí khi Lão Mã sờ vào trán cô, hình như hỏi xem cô đã ăn chưa, cô còn an ủi lại ông ấy một câu rằng cô ăn ít mấy bữa cơm sẽ không có chuyện gì đâu.

Song, chỉ có cô mới biết khoảnh khắc đó bản thân đã dùng hết sức lực mới có thể khiến cho họ không nhìn ra được biến đổi nào trên khuôn mặt.

Đó là hương vị mà đã lâu cô không gặp, một năm, hai năm hay ba năm?

Thậm chí cô đã quên mất, món này ngon đến nỗi cả linh hồn cô đều chấn động, đó là sô cô la, đối với người bình thường mà nói là một món bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Đúng là con người ta đương lúc bụng đói cồn cào thì ý chí quả nhiên sẽ kém hẳn đi…

Vị đắng thay thế cho vị ngọt. Diệp Tiểu Nhu nhìn nước ngọt và sô cô la mà người đàn ông vừa nhét vào, dọc đường tuy cô đều không ngẩng đầu lên nhìn anh nhưng vẫn cảm nhận được đôi lúc Dương Viêm cũng sẽ ngẩng lên nhìn cô trong gương chiếu hậu.

Lẽ nào anh thật sự sợ cô sẽ đói đến hoa mắt chóng mặt trong lúc làm việc? Diệp Tiểu Nhu cố gắng tỏ ra có tinh thần hơn, một chút sô cô la rồi thôi hay là sau này còn thêm nhiều sô cô la nữa, cô nghĩ cái sau vẫn hơn, cũng không thể chưa bắt đầu đã như xe bị tuột xích được.

Ở đây thoải mái hơn nhiều so với khi ở trên công trường, ít nhất thì ở đây đi theo sếp sẽ có sô cô la để ăn.

Vừa bước vào cửa, Diệp Tiểu Nhu đã bị Diêm Tiêu Tiêu và Lâm Linh kéo qua một bên, Lâm Linh gần như đã đem toàn bộ đồ ăn vặt trong văn phòng mang sang phòng trà. Diêm Tiêu Tiêu lấy thức ăn nóng hổi từ lò vi sóng ra đặt lên bàn, sau đó dúi đôi đũa vào trong tay cô.

“Haiz đều tại chị, chị quên hỏi em đã ăn cơm chưa.” Diêm Tiêu Tiêu ảo não vỗ vào trán mình: “Haiz, ba bữa lúc trước của em không phải là đã cố định rồi à, đột nhiên ăn cơm không đúng giờ dạ dày chắc chắn sẽ không chịu nổi.”

Trong miệng Lão Mã nhét một viên kẹo que, dưới ánh mắt giận dữ của vợ chỉ có thể nhả kẹo ra ngoài, nói với vẻ vô tội: “Trí thông minh của đội phó Tiêu hình như bị sếp của chúng ta giẫm nát rồi, mọi người có muốn đi xem kịch không?”

Trong văn phòng tấm hình của ba người chết đều đang được treo trên bảng đen, Tiêu Ngũ nói: “Pháp y Lưu đang tăng ca để khám nghiệm tử thi, báo cáo tử thi của hai vụ án trước ông ấy đã xem qua rồi, tôi thấy ở vụ án thứ ba này rất có khả năng là hung thủ vô tình gây nên. Có lẽ hắn không muốn gϊếŧ người phụ nữ này mà chỉ muốn chơi đùa. Dù sao thì tên này cũng là kẻ biếи ŧɦái ưa cưỡиɠ ɠiαи, hơn nữa nghề nghiệp của nạn nhân khiến xác suất đàn ông xuất hiện trong phòng của cô ấy quá cao. Chúng tôi đã đi khám nghiệm hiện trường, căn cứ theo sổ ghi chép của nạn nhân thì phát hiện ra có ít nhất 10 người đàn ông đã từng ở lại trong phòng của cô ấy…”