Chương 3

Người đã dành nhiều ngày để kiểm tra hiện trường, tổ chức điều tra, họp bàn và liên tục bị cấp trên quở trách – Tiêu Ngũ đang mệt mỏi ngồi trong xe cảnh sát, tay rút một điếu thuốc, Vương Tranh ngồi bên cạnh lập tức lấy ra một chiếc bật lửa: “Đội phó Tiêu, hai ngày nay chắc anh chưa chợp mắt được chút nào phải không ạ?”

“Chú cho rằng tôi nhắm mắt là có thể ngủ sao?” Tiêu Ngũ cười lạnh, bực bội kéo cổ áo.

Ba ngày trước, thi thể thứ hai được tìm thấy, cũng là một cô gái sống một mình, hai tay và chân phải của nạn nhân đều bị chặt bỏ, được đặt trong một căn phòng khác, cách thức gây án giống hệt như vụ án gϊếŧ người thứ nhất chưa được phá.

Tuy nhiên, kẻ sát nhân rõ ràng có ý thức chống lại trinh sát. Mặc dù trước khi rời đi, hắn để lại vết máu và tứ chi lẫn thi thể không còn nguyên vẹn của người chết, nhưng hắn đã dọn dẹp sạch sẽ dấu vết của mình. Hơn nữa hiện trường hai vụ án mạng đều nằm trong khu dân cư cũ kém phát triển, ít được giám sát, cũng làm tăng độ khó cho việc phá án.

Sau khi hai vụ án gϊếŧ người được thụ lý, vụ việc nhanh chóng được giới truyền thông khuếch trương, cục công an thành phố nhanh chóng thành lập tổ chuyên án. Vì đội trưởng đội điều tra hình sự hiện đang theo dõi một vụ án buôn bán ma túy quy mô lớn nên vụ án rơi xuống đầu đội phó Tiêu Ngũ.

Họ vẫn còn rất nhiều việc phải làm, mọi người trong tổ chuyên án đang xoay như chong chóng mỗi ngày.

Thông thường họ sẽ coi ba vụ án gϊếŧ người liên tiếp với cùng một phương thức gây án là án gϊếŧ người hàng loạt. Đây là vụ án nghiêm trọng nhất, mặc dù cho đến nay mới chỉ có hai nạn nhân, nhưng mức độ nghiêm trọng của nó thực sự khiến người ta kinh hãi, vì vậy phía cảnh sát cũng coi nó là một vụ đại án liên hoàn.

Tiêu Ngũ đang định triệu tập một cuộc họp khác cho tổ chuyên án thì bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại.

“Alo, thầy đấy ạ, sao thầy lại gọi cho con vào giờ này?”

“Sao, làm phiền cậu phá án?”

Tiêu Ngũ vội vàng xin lỗi: “Đâu có, con sẽ trả lời cuộc gọi của thầy mọi lúc mọi nơi mà.”

Nói thì nói vậy chứ đương nhiên, người thầy của anh ta là một cảnh sát hình sự kỳ cựu, anh ta rất rõ ràng việc ông gọi vào thời điểm này chắc chắn không phải là chuyện nhỏ.

Bảy năm trước, Tiêu Ngũ tốt nghiệp trường cảnh sát và trở thành cảnh sát hình sự, anh ta được điều động đến thành phố C, từ chi cục đến đội điều tra tội phạm của cục công an thành phố. Năm nay Tiêu Ngũ vừa được thăng chức đội phó đội điều tra tội phạm của thành phố C, đồng thời là đội trưởng tổ trọng án số 2, những chuyện đó không thể thiếu công lao của người đang được anh ta gọi là thầy này.

Mỗi cảnh sát hình sự khi vào đội đều sẽ có một người thầy chỉ bảo, nhưng Tiêu Ngũ lại khác, anh ta đã nhận Thiệu Lương Vỹ là sư phụ của mình từ khi còn nhỏ, cho dù ngay từ đầu không được giao cho Thiệu Lương Vỹ, anh ta vẫn luôn nhận được sự giáo dục và giúp đỡ của ông, nên Tiêu Ngũ thực sự đã coi Thiệu Lương Vỹ là cha nuôi từ lâu.

Tuy nhiên, kể từ khi Thiệu Lương Vỹ về hưu, Tiêu Ngũ cũng ngày càng bận rộn, ngoại trừ lễ Tết, hai người họ rất ít liên lạc với nhau.

“Gần đây sức khỏe của thầy thế nào ạ?”

“Đừng nói nhảm, ta có chuyện muốn nói với cậu.” Thiệu Lương Vỹ tính tình ngang ngược, bướng bỉnh, nhưng cũng rất thẳng thắn: “Ta biết cậu gần đây đang bận một vụ án lớn, nhưng cậu phải dành thời gian đi tìm giúp ta một người. Người này rất quan trọng.”

Tiêu Ngũ nhất thời sửng sốt, thầy của anh ta luôn đặt việc phá án lên hàng đầu, vì vậy người có thể khiến ông nói ra lời như vậy chắc chắn không phải một người đơn giản.

“Thầy nói đi, con lập tức cho người đi tìm.”

“Không, tôi muốn chính cậu đi tìm.” Thiệu Lương Vỹ nói, “Người này vừa mới ra tù, ước chừng hai tháng.”

Hóa ra là phạm nhân, chẳng lẽ có liên quan đến vụ án này?

Tiêu Ngũ lập tức hứng khởi: “Hắn tên là gì ạ? Vào tù vì tội gì?”

Thiệu Lương Vỹ im lặng một lát rồi nói: “Đừng nghĩ nhiều, người đó là một cô gái khoảng hai mươi tuổi, không liên quan gì đến vụ án của cậu đâu.”

Tiêu Ngũ nhất thời thất vọng, anh ta còn chưa kịp hỏi thì Thiệu Lương Vỹ lại đổi giọng: “Đúng rồi, cậu và văn phòng Murphy có quan hệ không tồi đúng không?”

Tại sao lại dính líu tới người kia, trong lòng Tiêu Ngũ hơi căng thẳng nhưng vẫn nói: “Chủ yếu là đội trưởng Trương thường hay liên hệ với anh ta, con cũng có vài lần tới tìm anh ta giúp đỡ, coi như… tàm tạm đi.”

“Vậy thì dễ rồi.” Thiệu Lương Vỹ mỉm cười, sau đó trầm giọng xuống.

“Bây giờ cậu hãy đi tìm cô gái mà ta đã nhắc tới, con bé tên là Diệp Tiểu Nhu, vừa mới mãn hạn tù được hai tháng.”

Tiêu Ngũ chưa bao giờ nghe Thiệu Lương Vỹ nhắc đến cái tên này, anh ta nghĩ đó có thể là một người bà con của ông. Nhưng rồi lại nghĩ ông già bảo thủ trước khi về hưu luôn đặt vụ án lên hàng đầu ấy sẽ không vì lợi ích của người thân mà nhúng tay vào vụ án, bắt mình dừng việc điều tra để đi tìm người.