Chương 29

Trên gương hiện lên một dòng chữ chấn động:

RỐT CUỘC NGƯƠI LÀ AI?

Ngay sau đó, hơi nước nóng tràn ngập toàn bộ mặt gương, phía dưới dòng chữ chậm rãi xuất hiện một dòng chữ khác.

CÔ KHÔNG TRỐN THOÁT ĐƯỢC ĐÂU.

“Gọi cho Tiêu Ngũ, kêu người của các anh tới đây.” Giọng nói trầm thấp của Dương Viêm vang lên, “Gần nhất hung thủ đã tới nơi này.”

“Đây… Đây là lời hung thủ để lại sao?”

Lão Mã cũng tò mò đi tới, nhìn thấy liền nhận ra: “Nước xà phòng, chữ viết bằng nước xà phòng.”

Khi ngón tay dính những loại dầu trơn rồi bôi lên gương, hơi nước không thể bám vào nên chữ sẽ hiện ra, chữ có thể đọng lại rất lâu và chỉ xuất hiện trở lại trong hơi nước nóng.

Nhưng hai dòng chữ này rõ ràng không phải do cùng một người viết.

Diệp Tiểu Nhu nói: “Hắn không phải mới tới đây.”

Sau đó cô còn nói thêm một câu, câu nói này khiến Vương Tranh và Lão Mã nhất thời cảm thấy rùng mình.

“Trước khi chết, nạn nhân đã phát hiện hung thủ đã lẩn trốn trong nhà cô ấy từ lâu.”

Nghe máy xong, Tiêu Ngũ liền mang theo điều tra viên kỹ thuật đến hiện trường, việc đầu tiên anh ta làm sau khi đến nơi là vào xem hai dòng chữ kia…

Dòng chữ thứ nhất rất nhỏ, có vẻ như được viết bởi người chết, trong khi dòng chữ thứ hai thì trông lớn hơn nhiều, vừa nhìn đã biết được viết bởi ngón tay của một người đàn ông.

Bạn có thể tưởng tượng một cô gái tuổi đôi mươi đang ở trong chính ngôi nhà của mình, ở trong chính khu vực mà cô cho là an toàn nhất, bỗng cảm thấy có ai đó đang theo dõi mình, loại cảm giác rờn rợn này khiến cô phải rùng mình sợ hãi, nhưng cô tìm khắp nơi cũng không thấy có ai trong nhà.

Ở thành phố lớn này, cô gái không có ai để nương tựa. Thứ duy nhất khiến cô cảm thấy an toàn chính là ngôi nhà này.

Song, ngôi nhà này trong mắt cô càng ngày càng xa lạ. Mỗi lần bừng tỉnh lại sau cơn ác mộng, cô đều cảm thấy ngôi nhà quen thuộc trước mặt giống như ác ma đang từ từ há miệng hướng về phía cô.

Lúc cô đang tắm toàn thân nóng bừng lên, nhưng trong lòng lại cảm thấy ớn lạnh từng cơn. Cô không biết là do bản thân có vấn đề hay mọi thứ chỉ là một cơn ác mộng, cô đờ đẫn đứng trước gương, khắp người từ trên xuống dưới đều là bọt xà phòng còn chưa tắm sạch, cái bóng của cô phản chiếu lên tấm gương mơ hồ, cô thậm chí còn không phân biệt rõ ràng được cảm giác này có phải là thật hay không.

Thứ cảm giác thấp thỏm lo âu này khiến cô trong cơn hốt hoảng viết một câu lên gương: Rốt cuộc ngươi là ai?

Cho dù ngươi là ai thì cũng hãy rời khỏi nhà của ta. Đừng lại gần ta!

* * * * *

Sau cuộc điều tra hiện trường, quả nhiên sau khi căn phòng bị phong tỏa, hung thủ vẫn quay trở lại. So sánh với hiện trường trước đó, họ nhanh chóng tìm ra manh mối.

“Có lẽ hung thủ đã ở đây ít nhất hai đêm, bàn chải đánh răng, khăn tắm và đồ ăn của người bị hại đều có dấu hiệu đã qua sử dụng.

“Một cô gái thích thu dọn sạch sẽ phòng ở của mình nhất định sẽ không bày bừa lung tung những vật dụng cá nhân cần thiết hàng ngày. Vì vậy sau khi người bị hại chết, hung thủ đã không ít lần quay trở lại đây, sử dụng đồ vệ sinh cá nhân của người bị hại, ăn đồ ăn vặt của người bị hại, thậm chí còn có khả năng ngủ trên chiếc ghế sô pha đã từng đặt xác nạn nhân!”

“Khóa cửa trước đó đã bị chủ nhà tháo ra, có lẽ trên đó có dính dấu vân tay của hung thủ.”

“Lông nhặt được tại hiện trường có lẽ là râu mà hung thủ đã cạo, trên mấy thứ như bàn chải đánh răng hay khăn tắm có lẽ cũng có thể lấy được một chút dấu vết nào đó từ hung thủ.”

“Ý thức phản trinh sát của tên hung thủ này quá mạnh rồi, mẹ kiếp, mạnh đến mức cái gì cũng không lưu lại.”

Mặc dù không còn chút manh mối nào về danh tính của hung thủ, nhưng cho dù chỉ có một chút dấu vết cũng nói lên chúng ta đã tiến gần hơn một bước đến việc phá án.

“ĐM tên biếи ŧɦái này.” Vương Tranh không kìm được mà chửi: “Người đã bị sát hại tới mức này rồi, hắn còn quay về chỗ này ở không chỉ một lần? Hắn không sợ vong linh của người bị hại sẽ gϊếŧ chết hắn sao??”

Rất rõ ràng, tên hung thủ không sợ điều này mà ngược lại còn cực kỳ hưởng thụ cảm giác một mình trở lại nhà của nạn nhân.

Hắn rất hưởng thụ, hưởng thụ không gian mà bản thân đã từng tận hưởng qua.

“Đúng rồi, lúc ông chủ Dương rời đi có bảo sau khi anh xong việc thì đến văn phòng họ một chuyến.” Vương Tranh nói: “Có lẽ bọn họ đã biết được thứ gì đó.”

“Cậu nói bọn họ? Trừ Dương Viêm thì còn có ai nữa? Cô gái tên Diệp Tiểu Nhu kia?”

Vương Tranh nghe ra được sự bài xích ngầm trong lời nói của Tiêu Ngũ khi nhắc đến cái tên Diệp Tiểu Nhu, cậu ấy rất muốn nói vài câu đỡ lời cho cô nhưng lại tìm không ra lý do.

“Chữ ở trên gương là do Diệp Tiểu Nhu phát hiện ra, cũng là cô ấy nói nạn nhân có lẽ đã sớm phát hiện ra hung thủ trốn trong nhà mình, nhưng cô ấy không nói rõ phát hiện như thế nào.”

Tiêu Ngũ cười khẩy: “Thiên tài, quả nhiên là thiên tài.”