Lão Mã siết chặt khăn tay, cố gắng ngửi mùi nước hoa của bà xã còn lưu lại trên khăn tay, càng ngày càng buồn nôn.
“Dương Tuyết Phỉ chỉ mới 23 tuổi, còn người phụ nữ này… ít nhất cũng phải giữa 30-35 tuổi, hơn nữa Dương Tuyết Phỉ không phải là gái bán da^ʍ.” Diệp Tiểu Nhu nói nhỏ: “Người bị hại ít nhất đã ở đây hơn một năm rồi, hoàn toàn không giống với Dương Tuyết Phỉ đang bị mất tích kia.”
Ánh mắt vốn ngạc nhiên của Lão Mã nay lại càng thêm kinh ngạc.
Ông ấy thật sự không hiểu được tại sao cô gái này có thể bình tĩnh đến như vậy, đây là hiện trường vụ án gϊếŧ người mà. Cmn, hơn nữa đây còn là vụ án gϊếŧ người phân xác do một tên biếи ŧɦái gϊếŧ người gây ra!! Vị nữ cảnh sát hình sự ngoài cửa đã nôn hai lần rồi! Diệp Tiểu Nhu lại có thể vững vàng đứng ở đây, cứ có cảm giác tử thi trước mắt… đối với cô mà nói chỉ là một phân cảnh trong phim điện ảnh mà thôi.
Lão Mã lấy hết dũng khí liếc mắt nhìn, sau cái nhìn này, rốt cuộc ông ấy cũng chịu không nổi đi ra phòng bên ngoài nôn sạch.
Ông ấy đã nghe nói qua rất nhiều vụ án gϊếŧ người do những tên biếи ŧɦái ra tay. Trong lịch sử còn có những kẻ biếи ŧɦái hơn cả tên này, cũng không phải là bản thân ông chưa xem qua phim kinh dị, nhưng sức ảnh hưởng của mấy thứ đó hoàn toàn không giống với việc đích thân có mặt tại hiện trường!
“Vậy vụ án này không liên quan gì với chúng tôi nữa rồi.” Dương Viêm nói: “Người bị hại hoàn toàn không phải là đương sự mất tích mà chúng tôi đang tìm.”
Tiêu Ngũ lại đơ ra: “Ông chủ Dương, đây là anh chủ động muốn tham gia vụ án này, hơn nữa Giám đốc Châu đã mở lời rồi, chỉ cần anh có thể cung cấp cho chúng tôi manh mối của vụ án, tổ chuyên án của chúng tôi sẽ hoàn toàn phối hợp với anh…”
Nói không gấp là không thể nào, cách lần gần nhất phát hiện nạn nhân vụ án lần trước chỉ mới có nửa tháng, mà trong nửa tháng này bọn họ đã dùng phần lớn lực lượng và thời gian để kiểm tra toàn bộ các mối quan hệ xã hội của hai người chết. Ngay cả tiệm cơm mà hai người thường hay order đồ ăn cũng không bỏ qua, chỉ thiếu điều không kiểm tra từng căn hộ của khu thành cổ này. Nhưng dựa theo các mối quan hệ xã hội của hai cô gái ấy, họ gần như cách ly với xã hội, ngay cả người thân nửa năm cũng không liên lạc, phía cảnh sát bọn họ hoàn toàn không tra ra được manh mối gì. Hơn nữa cả khu thành cổ có tới hơn trăm nghìn người, cứ coi như dồn toàn bộ nhân lực cũng không thể thẩm vấn hết được. Phía tỉnh đã phái một vị pháp y có nhiều năm kinh nghiệm tới nhưng vẫn không điều tra ra được một manh mối nào có giá trị.
Tiêu Ngũ vừa mới lên chức không lâu, vụ án này có thể nói là vụ án nghiêm trọng nhất trong cuộc đời làm cảnh sát của anh ta, cũng là một trong những vụ án gϊếŧ người liên hoàn biếи ŧɦái nhất trong mấy năm gần đây của thành phố C. Hơn nữa giờ nó đã nổi như cồn trên mạng, gây nên rất nhiều sự sợ hãi cho toàn thành phố. Nếu như vụ án này không được phá, đừng nói đến chuyện anh ta bị bẽ mặt, mà cả đội hình sự, thậm chí là cấp lãnh đạo như Giám đốc Châu cũng không có cách nào nói chuyện với quần chúng nhân dân.
Mặc dù ngay từ đầu anh ta đã thề rằng sẽ kiên định với phương hướng ‘án mạng ắt sẽ được phá’, nhưng khi vụ án thứ ba được phát hiện, hiện trường vụ án khiến da đầu Tiêu Ngũ tê dại, lần này anh ta đã hận đến nỗi không thể lập tức tìm ra tên hung thủ rồi áp giải lên nơi hành quyết.
Không cần phải nói đến năng lực của Dương Viêm, chỉ cần nói đến bối cảnh của anh, cả lãnh đạo của Bộ Công an đều ngầm hiểu lẫn nhau. Vụ án này bọn họ đều hi vọng Dương Viêm có thể tham gia, vì vậy Giám đốc Châu nhất định đã có suy nghĩ này từ lâu. Bởi vì nếu như có sự tham gia của anh, tỷ lệ phá án tất nhiên sẽ tăng cao hơn nhiều.
“Tôi có nói sẽ không tham gia vụ án này sao?” Dương Viêm lườm Tiêu Ngũ một cái, ánh mắt này khiến cho Tiêu Ngũ trong chốc lát trấn định lại.
“Mẹ nó anh đã chờ tôi nói câu này ra phải không?” Tiêu Ngũ nghiến chặt răng.
Đều đã đến lúc nào rồi còn muốn anh ta phải vác mặt mo mở miệng cầu xin mới được à?
Dương Viêm trả lời: “Giám đốc Châu đã gửi cho tôi xem báo cáo của hai vụ án trước, quả thật rất giống với hiện trường của hai vụ án đó, nhưng chẳng lẽ anh không phát hiện ra vụ án lần này cùng hai vụ án trước không giống nhau ở điểm nào sao?”
Thôi được, vụ án quan trọng, nợ cứ từ từ tính sau, Tiêu Ngũ oán hận nghĩ thầm. Anh ta bình tĩnh lại xem một lượt hiện trường: “Cụ thể phải chờ phía pháp y đưa ra báo cáo mới biết, trước mắt có thể nhìn ra được thủ đoạn gϊếŧ người không quá khác biệt, chỉ là thành phần bạo lực của hung thủ lần này nhiều hơn, mặt của người chết đã bị đánh sưng lên rồi…”
“Còn gì nữa?”
Tiêu Ngũ cúi xuống nhìn về phía tử thi.
Một người đàn bà hơn ba mươi tuổi chết thảm trong căn nhà thuê, trong thùng rác còn có bαo ©αo sυ đã sử dụng, trong ngăn kéo thì có sεメ toy, cách bài trí bên ngoài căn phòng đều nói lên rằng đây là ‘nơi làm việc’ của gái bán da^ʍ, mà ngay tại thời khắc này, hình như là lúc còn sống cổ của cô ấy đã bị người ta bẻ gãy, hung thủ đã chặt hai cánh tay sau khi cô ấy tử vong.
“Nếu như đều do một hung thủ tạo thành, vậy thì dấu ấn phạm tội của hắn đã quá rõ ràng.”
Dấu ấn phạm tội là hành vi đặc biệt mà tội phạm thực hiện trong quá trình phạm tội nhằm thỏa mãn một nhu cầu tâm lý nhất định, mà dấu ấn phạm tội của kẻ gϊếŧ người hàng loạt là rõ ràng nhất. Cho dù sát nhân hàng loạt sử dụng các phương thức phạm tội khác nhau như thế nào, thì dấu ấn phạm tội của hắn vẫn giống nhau. Với tư cách là hành vi đặc biệt, hành vi dấu vết tội phạm không chỉ có thể phản ánh nhiều trạng thái tâm lý của tội phạm mà còn cung cấp manh mối cho cơ quan công an trong quá trình phá án.
“Tóc, tóc và móng tay của cô ấy vẫn chưa bị lấy mất.” Tiêu Ngũ lẩm bẩm, cùng lúc đó, hiện trường phát hiện vụ án của hai vụ án trước cũng xuất hiện trong đầu anh ta, quả thật là không giống với hiện trường vụ án lần này! Bao gồm thân phận của người chết, còn có cách thức bảo vệ hiện trường vụ án này “thô lỗ” hơn nhiều so với hai lần trước.