Cô biết dựa vào năng lực quan sát của anh nhất định đã biết biểu hiện vừa nãy của cô là chột dạ sau khi bị phát hiện đang nhìn lén.
Dọc đường Dương Viêm đều không nói chuyện, Lão Mã cũng liên tục nhìn điện thoại, Diệp Tiểu Nhu lại càng không chủ động bắt chuyện, mãi đến 20 phút sau chắc là gần đến nơi, Dương Viêm mới lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua.
Khi họ đến nơi, hiện trường phát hiện vụ án đã bị phong tỏa. Bởi địa điểm phát hiện vụ án tương đối hẻo lánh, đường đi cũng tương đối chật, khu vực lân cận chỉ toàn là những căn nhà trệt thấp bé và những căn nhà hai tầng cũ kỹ. Hai chiếc xe cảnh sát đã làm tắc cả một con đường, cũng ngăn cách những người muốn lại đây xem náo nhiệt.
Diệp Tiểu Nhu đi theo sau hai người, nhìn vào bên trong dây ngăn cách thì thấy một người quen đang cầm điện thoại hướng về phía bên này cau mày. Lúc bắt gặp ba người bọn họ, vết nhăn giữa đôi lông mày càng sâu hơn.
Đó là Tiêu Ngũ. Vụ án lúc trước còn chưa được phá bây giờ lại xuất hiện thêm vụ án mới, vì vậy có thể đoán ra sắc mặt của anh ta khó coi cỡ nào.
“Đội trưởng Tiêu, chúng ta lại gặp mặt rồi.” Người đầu tiên chào hỏi đương nhiên là Lão Mã, nhưng lần này Tiêu Ngũ không có tâm trạng để nói chuyện, anh ta chỉ gật đầu nhẹ với Lão Mã, sau đó nhìn về phía người đàn ông bên cạnh Lão Mã.
“Chào ông chủ Dương.”
Dương Viêm gật nhẹ đầu, nở một nụ cười qua loa: “Đội phó Tiêu, đã lâu không gặp.”
“Nói thật, gặp lại anh ở chỗ như thế này tôi không thấy vui chút nào.” Tiêu Ngũ ra hiệu cho cảnh sát hình sự kéo sợi dây ngăn cách lên để ba người bọn họ bước vào, anh ta vừa đi vào bên trong vừa nói: “Giám đốc Châu vừa đích thân gọi điện cho tôi, bảo anh sẽ lại đây xem thử hiện trường vụ án như thế nào, ông ấy hy vọng anh có thể lấy thân phận cố vấn giúp đỡ tổ chuyên án của chúng tôi điều tra vụ án mạng gϊếŧ người liên hoàn này.”
Thời điểm Giám đốc Châu vừa lên chức, Dương Viêm đã dùng thân phận cố vấn tâm lý tội phạm để giúp phía cảnh sát hình sự phá được nhiều vụ án quan trọng, vì vậy ông ấy rất tín nhiệm anh. Chỉ có điều kể từ khi Dương Viêm trở thành người làm ăn, thì anh rất ít khi tham dự những vụ án mạng nghiêm trọng như thế này. Nếu không phải là Giám đốc Châu đích thân nhắc đến, Tiêu Ngũ sẽ không bằng lòng vác mặt xuống đi tìm anh.
“Tôi không đảm nhận nổi trách nhiệm to lớn của cố vấn đâu.” Dương Viêm khách sáo trả lời: “Chỉ là trùng hợp trong tay tôi cũng có một vụ án có thể liên quan đến vụ án của các anh, vì vậy tôi mới lại đây xem thử có thể tìm ra được manh mối gì không.”
Tiêu Ngũ đơ người, hỏi: “Vụ án gì?”
“Đã xác nhận được danh tính của người bị hại chưa?”
“Vẫn chưa, trước mắt chỉ có thể biết được người bị hại sống một mình, căn cứ vào địa điểm sinh sống, có khả năng là gái bán da^ʍ.”
Mấy người bọn họ bước vào cửa phòng nơi hiện trường gϊếŧ người, Vương Tranh và một nữ cảnh sát hình sự khác đang phỏng vấn một người đàn ông trung niên sắc mặt trắng bệch, ăn mặc ít ỏi. Từ vẻ mặt và bãi nôn bên cạnh chân của người này có thể nhìn ra được ông ta là người đầu tiên phát hiện ra người chết.
Hiện trường gϊếŧ người ở trong một căn nhà trệt, ánh sáng bên trong không tốt, vì vậy phải mở đèn, nhưng chỉ cần đứng ở cửa vẫn có thể đem lại cho người ta cảm giác một bầu không khí âm u, còn có mùi máu tanh nồng bay tới cửa.
Thời tiết dạo gần đây vốn dĩ vừa nóng vừa ẩm ướt, vì thế vừa mở phòng ra, ở đằng xa cũng có thể ngửi thấy mùi hôi thối của tử thi, lực xung kích ở đằng xa rất mạnh. Sắc mặt của nữ cảnh sát hình sự duy nhất tại hiện trường rất tệ, một tay còn ôm lấy phần bụng, rất hiển nhiên mùi hôi mãnh liệt này tạo cho cô ấy một phản ứng sinh lý khó chịu.
Diệp Tiểu Nhu nghe thấy giọng nói run rẩy của người đàn ông trung niên: “Con mèo nhà tôi chạy mất rồi… Tôi tìm nửa ngày thì tìm đến chỗ này, thật sự là vì ngửi thấy mùi nên tôi mới bước vào xem thử…”
Dương Viêm bỗng dừng bước, anh quay đầu lại nhìn cô: “Cô muốn đi vào hay là ở ngoài đó?”
Tiêu Ngũ cũng nhíu mày nhìn về phía cô.
Diệp Tiểu Nhu giương khóe môi ngước mắt lên.
Dương Viêm đứng trước cô, thân hình cao hơn một mét tám, vì vậy cô phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn thấy được đôi mắt của anh.
“Tôi sẽ nghe theo sắp xếp của… ông chủ.”
Tiêu Ngũ đang định nói gì đó, Dương Viêm đã mở lời trước.
“Vậy cô cứ bước vào đây xem thử đi.” Nói xong, anh liền thuận tay cầm lấy bao tay cùng bao chân đeo vào rồi tiến vào bên trong.
Ngôi nhà của người chết rất nhỏ, cả trong lẫn ngoài chỉ có hai căn phòng, căn phòng bên ngoài có thể được xem như phòng khách, còn người chết thì ở căn phòng bên trong. Vết máu ngưng tụ từ bên trong lan tràn khắp chỗ nối tiếp giữa hai căn phòng. Diệp Tiểu Nhu nhìn về phía bên trong, bác sĩ pháp y còn đang kiểm tra hiện trường, trừ âm thanh tách tách lúc chụp hình ra thì không một ai nói chuyện, tất cả mọi người đều rất nghiêm túc, bầu không khí vừa nặng nề vừa đáng sợ.
“Theo phán đoán ban đầu, thời điểm tử vong là hai ngày trước, thủ pháp gϊếŧ người giống với hai vụ án trước. Dấu chân và dấu vân tay tại hiện trường đều bị tiêu hủy, sau khi người chết bị hung thủ bóp chết từ phía chính diện, hai cánh tay bị chặt đứt lìa, hung khí gây án có lẽ là dao trong nhà bếp của người chết…” Tiêu Ngũ nói: “Chắc anh đã tìm hiểu qua hai vụ án lần trước rồi nhỉ?”
Dương Viêm ngồi xổm xuống, tỉ mỉ nhìn vị trí phần đầu của người chết, không ngẩng đầu cũng không nói chuyện, chỉ hỏi một câu làm Tiêu Ngũ cảm thấy không đầu không đuôi: “Là cô ta à?”
“Không phải.” Người trả lời là Diệp Tiểu Nhu.
Dương Viêm ngẩng đầu nhìn cô một lần nữa, Lão Mã cũng kinh ngạc hỏi: “Sao cô chắc chắn được đây không phải là người bị mất tích?”
Từ khi bước vào Lão Mã đã mang theo khẩu trang và bịt chặt mũi lại. Ông ấy thực sự không nhìn nổi hiện trường vụ án gϊếŧ người, nếu không phải Diệp Tiểu Nhu còn ở bên cạnh, Lão Mã tuyệt đối không thể nào cùng bước vào đây. Trước mặt Dương Viêm và Tiêu Ngũ, một người có mặt mũi như ông ấy không thể nào yếu đuối hơn một cô gái được. Nhưng cứ coi như chỉ nhìn lướt qua, Lão Mã cũng đã thấy được trên mặt của người chết toàn là máu, hơn nữa trên mặt còn có rất nhiều tóc nên hoàn toàn không nhìn ra được diện mạo.