Cô đang nghĩ đến Trần Giai Vỹ thì đột nhiên trên đỉnh đầu vang lên giọng nói quen thuộc của một người đàn ông: “Lão Mã, tôi cho anh ba phút để đưa cộng sự của anh xuống lầu.”
Diệp Tiểu Nhu chợt ngẩng đầu.
Đây là giọng nói của Dương Viêm, nhưng cô không biết nó phát ra từ đâu, nghiêng đầu vẻ khó hiểu.
Có lẽ mọi phòng trong văn phòng đều có thiết bị nghe lén hoặc giám sát?
Lão Mã quay sang nhìn Giang Thạc đang bóc trứng trong phòng trà nước, ông ấy vẫy tay với Diệp Tiểu Nhu: “Mau theo tôi ra ngoài, cho cô hai phút để chuẩn bị.”
“Tôi không cần chuẩn bị, bây giờ có thể xuống lầu ngay.”
“Vậy thì đi thôi.”
Thế là cô lơ ma lơ mơ đi theo Lão Mã vội vàng xuống lầu.
Lúc họ ra đến nơi, một chiếc ô tô màu đen dừng lại trước mặt hai người, một bàn tay vươn ra từ cửa sổ ghế lái, tay áo sơ mi trắng, trên tay đeo một chiếc đồng hồ bạc.
Diệp Tiểu Nhu lập tức nhận ra đây là cánh tay của Dương Viêm bị cô gây thương tích ngày hôm qua.
Ngón tay của người đàn ông gõ lên cửa sổ, thúc giục họ lên xe.
Lão Mã liền mở cửa sau cho Diệp Tiểu Nhu vào, sau khi Diệp Tiểu Nhu ngồi xong, Lão Mã đóng sầm cửa lại rồi nhanh nhẹn nhảy lên xe.
Diệp Tiểu Nhu nhìn về phía sau, thấy Giang Thạc vội vàng chạy xuống cầu thang, chật vật nuốt quả trứng vừa cho vào miệng.
Giang Thạc đang định gõ cửa xe, nhưng tay chưa kịp tới gần cửa kính thì chiếc xe đã lao đi trước mặt cậu ta.
Lão Mã ngồi ở ghế phụ lau mồ hôi: “Thằng nhóc này tốc độ quá, suýt chút nữa để nó đuổi kịp rồi.”
Diệp Tiểu Nhu còn đang bối rối, nhưng cô nhanh chóng nhận ra, cộng sự của Lão Mã mà Dương Viêm vừa nhắc đến chắc chắn là Giang Thạc, ít nhất bình thường thì phải là Giang Thạc.
Lão Mã và Diêm Tiêu Tiêu là vợ chồng, tuy làm việc ăn ý với nhau nhưng cũng chính vì mối quan hệ này nên đi làm bên ngoài không tiện, Lâm Linh là “nhân viên nội bộ” và thường chịu trách nhiệm về mặt kỹ thuật. Vì vậy, người cộng sự của Lão Mã khi ra ngoài làm việc phải là Giang Thạc, về phần tại sao hôm nay người đó lại trở thành Diệp Tiểu Nhu, Giang Thạc không ngờ tới điều này, Diệp Tiểu Nhu càng không có khả năng biết.
Dương Viêm không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy cô lên xe, như thể anh đã ngầm đồng ý cho sự thay đổi cộng sự đột ngột của Lão Mã.
“Sếp, tại sao cậu lại bảo chúng tôi ra ngoài gấp như vậy?”
“Anh đoán xem.”
Vết thương ở vai trái của Dương Viêm hiển nhiên vẫn còn đau. Khi lái xe, anh chủ yếu sử dụng tay phải.
Nhưng chắc hẳn anh phải thuận tay trái. Hôm qua Diệp Tiểu Nhu đã chú ý tới, lúc Dương Viêm vô thức chặn đòn tấn công của cô vào thời khắc mấu chốt, anh liền dùng tay trái bị thương của mình, lý do vai trái bị thương nhất định cũng là vì nguyên nhân này.
Lão Mã suy ngẫm, đang định đoán mò thì Diệp Tiểu Nhu chợt mở miệng: “Lại có án mạng xảy ra?”
Trong gương chiếu hậu, Diệp Tiểu Nhu nhận thấy Dương Viêm đang nhìn mình.
“Đây là vụ án thứ ba, vừa được báo án cách đây mười lăm phút.”
Lòng Diệp Tiểu Nhu trầm xuống.
Hung thủ của vụ án đó quả nhiên là một kẻ gϊếŧ người hàng loạt.
Lão Mã nói: “Vậy bây giờ chúng ta qua đó xem hiện trường sao?”
Khóe môi Dương Viêm nhếch lên, nhưng trong mắt lại không có ý cười: “Chẳng phải chúng ta vừa nhận được phi vụ mới sao? Đi rồi sẽ biết nạn nhân có phải là Dương Tuyết Phỉ mà chúng ta đang tìm hay không.”
Mười lăm phút trước nhận được báo án, nói cách khác là lúc này đội cảnh sát hình sự có thể chưa đến hiện trường gây án, giới truyền thông cũng có thể chưa nhận được thông tin trực tiếp, nhưng Dương Viêm đã biết được chuyện này với tốc độ nhanh như vậy, còn kết nối sự mất tích của bạn gái Trần Giai Vỹ mà họ vừa nhận, rồi hợp lý hóa đưa hai người đến hiện trường vụ án để xem nạn nhân có phải là người họ đang tìm kiếm.
Quả nhiên, bất kể đang ở đâu, anh đều có thể có thông tin trực tiếp về mọi chuyện xảy ra trong văn phòng, và thậm chí về nhiều điều chưa biết xảy ra ở thành phố này.
Dương Viêm lái xe rất nhanh, thay vì nói kỹ thuật lái xe của anh rất tốt, thì nên nói anh rất quen thuộc với từng ngả đường. Anh biết được nếu con đường phía trước bị kẹt xe thì nên quẹo sang đường nhỏ nào để thoát khỏi cảnh hỗn loạn, cũng biết được tuyến đường mục tiêu gần nhất. Chắc đây cũng là lý do tại sao thân là sếp nhưng anh lại không để cho nhân viên lái xe.
Diệp Tiểu Nhu ngồi đằng sau ghế phụ, từ góc độ này có thể nhìn thấy góc nghiêng bên mặt của anh.
Dáng vẻ anh lái xe rất ung dung, bàn tay bị thương đặt hờ lên vô lăng, chủ yếu dùng sức ở bàn tay còn lại.
Dương Viêm bất chợt giương mắt lên, nhìn thoáng qua gương chiếu hậu, vừa hay đối diện với tầm mắt của cô.
Diệp Tiểu Nhu giật mình, nhanh chóng ngoảnh đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.