Chương 22

Lão Mã lắc đầu, nói: “Thông tin mà cậu cung cấp quá ít, bạn gái của cậu bình thường đi đâu? Gia đình cô ấy có liên lạc được với cô ấy không? Nếu theo như cậu nói thì cô ấy đã mất tích rất lâu, có thể mở án để điều tra, nếu thực sự đang bị kẻ biếи ŧɦái để mắt tới thì gọi cảnh sát sẽ nhanh hơn nhiều.”

“Những nơi có thể tìm tôi đều đã thử! Cha mẹ Tuyết Phỉ đã ly hôn khi cô ấy còn nhỏ và đã bỏ rơi cô ấy từ lâu rồi. Kể từ khi tốt nghiệp, Tuyết Phỉ đã ở bên tôi. Bạn gái tôi không còn người thân nào khác ngoài tôi. Nếu báo cảnh sát mà hữu dụng thì tôi đã không tìm đến chỗ các anh, các anh có hiểu không? Hiện giờ tin tức nói rằng hai nạn nhân đều là phụ nữ sống một mình và có rất ít mối quan hệ xã hội, vì vậy không ai phát hiện ra cái chết của họ trong một hoặc hai tháng. Bạn gái tôi cũng vậy, cô ấy vẫn mắc chứng lo âu xã hội, quanh năm không ra ngoài.” Nói xong câu cuối, Trần Giai Vỹ đứng dậy với vẻ kích động: “Cảnh sát chỉ biết chờ đợi, nhưng tôi không thể đợi được nữa. Làm ơn, các anh là hy vọng cuối cùng của tôi đấy!”

Lão Mã đứng dậy vỗ vai anh ta: “Cậu đừng nóng, tôi có thể hiểu được tâm trạng của cậu, chúng tôi tìm người rất giỏi, nhưng hiện giờ chúng tôi còn chưa thể khẳng định việc bạn gái cậu mất tích có liên quan đến vụ án đó hay không. Dù sao thì con gái ấy mà, làm ầm ĩ giận dỗi rồi bỏ đi một thời gian, có khi cô ấy chỉ muốn thu hút sự chú ý của cậu…”

“Không, cô ấy sẽ không. Cô ấy rất ngoan, lại hiền lành. Trước đây đi đâu, làm gì cô ấy đều nói với tôi.”

Lâm Linh nói: “Anh có thể cung cấp thêm những thông tin khác về bạn gái anh không? Ví dụ như giấy tờ tùy thân, nơi làm việc, địa chỉ hoặc tài khoản mạng xã hội, càng nhiều càng tốt.”

Trần Giai Vỹ vội vàng gật đầu: “Được, được chứ.”

Anh ta đã cung cấp tài khoản mạng xã hội của Dương Tuyết Phỉ, đúng như dự đoán, vòng bạn bè của cô ấy đã ngừng hoạt động từ hơn nửa tháng trước, trước đó cô ấy không đăng nhiều nội dung, nhưng có thể duy trì ở mức mỗi tuần sẽ có một, hai bài đăng.

Lão Mã vẫy tay với Diệp Tiểu Nhu: “Cô nghĩ thế nào?”

Diệp Tiểu Nhu hơi ngạc nhiên khi ông ấy lại hỏi mình như vậy, sau khi suy nghĩ, cô nói: “Vụ án đó, phía cảnh sát có tiến triển gì không?”

Lão Mã lắc đầu: “Vụ án còn chưa giải quyết được, nó tương đối phức tạp, trước mắt vẫn chưa có tin tức gì.”

Lâm Linh xem tài khoản mạng xã hội của bạn gái Trần Giai Vỹ và nói: “Căn cứ vào những gì thể hiện trên tài khoản của Dương Tuyết Phỉ, bình thường cô ấy thích ở nhà. Cô ấy không có nhiều bạn bè và cũng không đi chơi nhiều.”

Diệp Tiểu Nhu đột nhiên nói: “Trái lại rất phù hợp với đặc điểm chung của hai nạn nhân trước đó.”

Có ít bạn bè và không ra ngoài nhiều: một người sống khép kín và không thích hòa nhập với xã hội.

Trần Giai Vỹ run rẩy nói: “Đúng vậy, hai người bị hại lần trước đều như thế! Họ không có việc làm và ít tiếp xúc xã hội. Cho dù có bị gϊếŧ thì cũng chẳng có nhiều người biết.”

Lão Mã nói trước tiên có thể thu một ít tiền đặt cọc, bọn họ sẽ giúp tìm người càng sớm càng tốt, nếu tìm được người thì sẽ thanh toán nốt số tiền còn lại, bảo Trần Giai Vỹ trước hết cứ bình tĩnh chờ đợi tin tức.

Diệp Tiểu Nhu chỉ vào giao diện trên màn hình máy tính của Lâm Linh và hỏi: “Đây có phải là nền tảng xã hội phổ biến hiện nay?”

Lâm Linh kinh ngạc liếc cô một cái, lập tức phản ứng lại: “Đúng, đây là WeChat.”

“Cô có thể tìm thấy bản ghi cuộc trò chuyện giữa Trần Giai Vỹ và Dương Tuyết Phỉ không?”

“Trần Giai Vỹ vừa cho tôi xem lịch sử trò chuyện lưu trên điện thoại của anh ta chỉ tồn tại cho đến ngày họ cãi nhau. Sau đó Dương Tuyết Phỉ đã chặn Trần Giai Vỹ trong cơn tức giận. Lúc đó anh ta cũng giận lẫy nên block cô ấy, về sau lại hối hận và muốn add cô ấy trở lại, nhật ký trò chuyện đã không còn, muốn có bản ghi hoàn chỉnh thì vẫn cần có điện thoại của Dương Tuyết Phỉ.”

“Chúng ta có thể đến địa chỉ trước đây của Dương Tuyết Phỉ để kiểm tra.” Lão Mã nói.

Lâm Linh đáp: “Phải đấy.”

Diệp Tiểu Nhu vừa nhìn qua phòng làm việc của Lâm Linh, phòng làm việc của cô ấy không giống với phòng làm việc của những người khác, cửa ra vào ở phía trong cùng, nhưng không gian lại rộng nhất. Bởi vì cô nhìn thấy bên trong có ít nhất tám chiếc máy tính được kết nối với nhau, đặt trên bàn làm việc với ba bàn phím và một số món đồ nhỏ xinh, trông giống như một studio bí mật của một hacker chuyên nghiệp. Tấm biển “Cấm vào” treo trước cửa có lẽ chưa bao giờ được thay đổi, rõ ràng không phải là thứ mà khách hàng có thể tùy tiện vào xem. Lâm Linh cũng không đề phòng Diệp Tiểu Nhu, nói cách khác, cô ấy coi Diệp Tiểu Nhu như đồng nghiệp, còn nhiệt tình mời cô đến văn phòng lấy đồ ăn vặt.