Chương 20

Người đàn ông kia……. chắc sẽ hối hận sớm thôi, nói không chừng ngay tối hôm qua anh ta đã bắt đầu hối hận rồi.

Sau khi tìm chỗ ngồi cho Diệp Tiểu Nhu, Lâm Linh quay người nhanh chóng lấy điện thoại ra lạch cạch gõ chữ.

Bọn họ có một nhóm chat công việc do Dương Viêm làm admin, toàn bộ các thành viên cốt cán đều ở trong group này, bình thường toàn nói chuyện phân công công việc. Bọn họ còn có một nhóm chat khác tên là “Biệt đội chuyên hóng hớt nhà Murphy” mà không có Dương Viêm, toàn bộ nhân viên của văn phòng đều sẽ tám chuyện ở đây.

Nhưng lúc này Lâm Linh đang kích động gần chết, vốn dĩ muốn nhắn tin vào nhóm nhỏ chuyên hóng hớt, sau thế nào lại trực tiếp gửi vào trong nhóm chat công việc ghim trên đầu.

Lâm Linh: Hôm qua ai bảo Diệp Tiểu Nhu xấu vậy? Trời má cô ấy đẹp đến nỗi em muốn tắt thở!

Sau đó còn gửi thêm một meme con mèo mắt đang phát sáng.

Giang Thạc trả lời: Là tôi nói đấy, xấu.

Vóc người Giang Thạc đô con khỏe khoắn, chịu trách nhiệm phần vũ lực của văn phòng, bình thường không thích nói chuyện, lòng dạ cũng không hẹp hòi. Thế nhưng người ngay dưới mí mắt của bọn họ tấn công Dương Viêm đã bị cậu ta gắn nhãn ấn tượng xấu. Vì vậy hôm qua lúc Lâm Linh nói trên mặt của cô gái kia lấm la lấm lem đến nỗi không nhìn ra được bộ dạng như thế nào, Giang Thạc mới bồi cho một câu: Cô ta rất xấu.

Diêm Tiêu Tiêu: Cứ tin vào ánh mắt của phụ nữ đi. Cô bé ấy tuyệt đối là mỹ nhân ngay từ khi còn trong trứng nước, nhưng mà chắc có lẽ điều kiện trong tù rất tệ, nghe nói lại còn làm ở công trường tận hai tháng, vậy nên bé nó thô như vậy cũng dễ hiểu.

Lâm Linh: Không hề thô một chút nào! Mọi người nhanh tới đây nhìn xem đi, hôm nay cô ấy tắm rửa sạch sẽ rồi!

Trả lời xong câu này, Lâm Linh mới ý thức được hình như có gì đó không đúng, bởi vì có người trong group tag cô ấy, vậy nên Lâm Linh mới phát hiện ra bản thân nhắn lộn vào group công việc rồi. Nhưng mà lúc này không thể thu hồi được tin nhắn nữa, cô ấy liền tag Dương Viêm: “Xin lỗi sếp, em nhắn nhầm group rồi.”

Dương Viêm không trả lời, chắc là anh vẫn chưa ngủ dậy.

Lâm Linh luôn là một người rất nghiêm túc, đặc biệt là trong công việc, trong group công ty lúc nào cũng nghiêm túc chăm chỉ, đây là lần đầu tiên cô mắc lỗi như thế này.

Lão Mã và Diêm Tiêu Tiêu vẫn còn đang chuẩn bị bữa sáng, vừa nghe Lâm Linh nói như vậy liền không cần bàn bạc thêm, trực tiếp gói đồ ăn sáng lại rồi lái xe như bay đến văn phòng. Giang Thạc cũng tới ngay sau khi bọn họ tới.

Diệp Tiểu Nhu cảm giác được Lâm Linh cứ thận trọng nhìn lén cô, vì vậy cô liền hào phóng để cho cô ấy nhìn cho đã.

Mãi đến khi nghe thấy âm thanh brừm brừm của xe mô tô, cô liền đứng dậy đi tới trước cửa sổ.

Giang Thạc vừa bước xuống từ trên chiếc xe mô tô ngầu đét của mình, tháo mũ bảo hiểm xuống.

Lão Mã đã đen mặt kể từ lúc cậu ta vượt qua xe của mình, Diêm Tiêu Tiêu ngó đầu ra từ ghế phụ: “Chẳng phải mỗi ngày chú em đều chạy bộ đi làm hay sao?”

Giang Thạc tháo mũ bảo hiểm: “Bây giờ tôi thích lái xe thì sao nào?”

Nói rồi cậu ta ngẩng đầu lên nhìn về hướng Diệp Tiểu Nhu đang đứng bên cửa sổ.

Thấy Diệp Tiểu Nhu đứng bên cửa sổ đang mải miết nhìn vào chiếc xe mô tô của Giang Thạc, Lâm Linh liền giật mình hỏi cô: “Cô thích xe hả?”

Diệp Tiểu Nhu nhìn vào ánh mắt cảnh giác của Giang Thạc, trả lời: “Tôi thích tất cả các loại vận động cực hạn.”

Giang Thạc đang tuyên chiến với cô, trong ánh mắt rực sáng của anh ta như viết ra dòng chữ: Có tôi ở đây, cô đừng nghĩ đến chuyện ra tay với sếp thêm lần nữa.

Lâm Linh nhìn thấy vẻ mặt hung hãn của Giang Thạc thì an ủi cô: “Cô đừng để ý đến Giang Thạc, anh ta…”

Diệp Tiểu Nhu: “Không sao, anh ta làm rất đúng, đúng là mọi người nên duy trì sự hoài nghi với một người có khuynh hướng bạo lực tiềm ẩn.”

Lâm Linh muốn phản bác cô, bởi vì cô ấy không cảm thấy Diệp Tiểu Nhu có gì gọi là khuynh hướng bạo lực tiềm ẩn mà ngược lại còn cảm thấy bên trong Diệp Tiểu Nhu là một con người rất ấm áp… Nhưng nghĩ lại hôm qua sếp vừa bị đánh một cái, cô ấy lại không biết nên phản bác như thế nào.

Lão Mã vừa bước vào cửa đã nói: “Có khách hàng đến rồi, Lâm Linh, em dẫn người mới lại đây ghi chép một tí.”

Đã rất lâu rồi văn phòng không tuyển thêm người mới, tuy chỉ có mấy người họ làm việc ở đây, nhưng trên thực tế bọn họ chưa từng thiếu người, vì vậy người mới trong miệng Lão Mã chỉ có thể là Diệp Tiểu Nhu rồi.

“Nào lại đây, cho cô làm quen một chút với quy trình làm việc ở đây nào.”

Phía sau lưng Lão Mã là một thanh niên khoảng 25-26 tuổi, dáng người trung bình, đeo mắt kính, chính là tuýp người nếu bước đi trên đường hoà cùng đám đông thì sẽ không nhận ra được.

“Tôi tên Trần Giai Vỹ, lúc trước tôi đã gọi điện thoại cho các anh, nghe nói… nghe nói chỗ các anh có thám tử tư?”

“Cậu có thể nghĩ như vậy cũng được, nhưng thực chất chúng tôi là một tổ chức điều tra chính quy.” Hiển nhiên Lão Mã đã ứng phó với rất nhiều “khách hàng nhỏ lẻ” được giới thiệu qua như thế này, cũng không nói lời dư thừa, trực tiếp cười tủm tỉm trả lời: “Hãy nói cho chúng tôi nghe yêu cầu của cậu nào, chỉ cần trong phạm vi pháp luật công nhận, về cơ bản chúng tôi đều có thể hoàn thành những yêu cầu bình thường của khách hàng.”