Chương 19

Diêm Tiêu Tiêu lấy ra một bộ đồ dùng cho giường từ trong tủ, sau khi giao đồ xong thì rời đi ngay, bởi chị nhìn ra được Diệp Tiểu Nhu có vẻ mất tự nhiên.

Nghĩ cũng đúng suy cho cùng vẫn còn là cô gái nhỏ hai mươi tuổi đầu, lại vừa mới từ trong tù ra ngoài, chắc cô đã phải chịu đựng không ít bài xích. Vì thế Diêm Tiêu Tiêu không nói nhiều, chỉ dặn dò một hai câu rồi nhường lại không gian riêng cho Diệp Tiểu Nhu.

Thực ra, không chỉ là mất tự nhiên, sau khi Diêm Tiêu Tiêu chính thức rời đi cô mới dám bước chân vào căn phòng này.

Bởi vì đã rất lâu rất lâu rồi cô chưa được nhìn thấy một căn hộ có không khí của một gia đình như nơi này.

Căn hộ không hề lớn, có hai phòng ngủ, chắc tầm khoảng 80m2. nhưng có thể nhìn ra được chủ nhân của căn hộ này rất có thẩm mỹ trang trí nội thất, cách bài trí đồ đạc trong nhà tuy đơn giản nhưng lại vô cùng cao cấp.

Rất sạch sẽ, trên mặt đất và cửa sổ đều không dính chút bụi. Trong phòng bếp và bàn ăn bên ngoài cũng không dính chút khói lửa nào, điều này cho thấy không có quá nhiều bầu không khí từng có người sinh sống ở đây, nhưng chắc chắn có người đến dọn dẹp vệ sinh định kỳ.

Ngoài ra nơi đây không có bất cứ một thiết bị theo dõi nào.

Cô lẳng lặng quan sát phòng khách một hồi lâu rồi mới chậm rãi cởi bộ đồ bảo hộ dơ dáy ra, đi chân đất bước vào phòng tắm.

Nhìn bản thân trong gương, Diệp Tiểu Nhu cười khổ.

Đừng nói bộ đồ trên người cô hiện tại không được sạch sẽ, ngay cả trên mặt và trên cổ của cô đều dính vết bụi, trông còn chật vật hơn nhiều so với lúc ở trong tù. Cũng khó trách tại sao lúc ở bên ngoài không ai chịu lại gần cô, cho dù là ngồi xe buýt, cứ coi như bên cạnh có chỗ ngồi thì cũng không có ai bằng lòng ngồi sát cô. Nếu như gặp phải người có bệnh sạch sẽ tương đối nghiêm trọng, chắc là họ vừa nhìn thấy cô đã cảm thấy ghê tởm.

Vừa dơ dáy lại vừa chật vật.

Trọn vẹn nửa tiếng tắm rửa mãi cho đến khi bản thân sắp ngạt thở vì hơi nóng oi bức trong nhà tắm, cô mới chịu bước ra ngoài.

Ga giường là do Diêm Tiêu Tiêu trải lên trước khi đi. Chiếc giường mềm mại dưới ánh đèn ấm áp mang đến một loại cảm giác khó có thể nói thành lời. Đây là cảnh tượng mà trong suốt những ngày tháng đen tối, ngay cả mơ cô cũng cảm thấy xa xỉ.

Không một ai hay biết cô ở trong căn phòng ngủ ấm áp này chỉ nhẹ nhàng vuốt ve chiếc giường mềm mại một lát sau đó liền nằm nửa người trên tấm thảm ngay sát cạnh giường, ôm cánh tay của mình rồi ngủ thϊếp đi.

Đây là giấc ngủ ngon nhất mà cô có được trong những năm gần đây. Không cần phải thời thời khắc khắc đều duy trì sự cảnh giác, không cần phải nhắm mắt giả vờ ngủ trong một thời gian dài, không cần phải lo lắng bản thân trong lúc ngủ sẽ bị tiêm một loại thuốc không tên vào cơ thể, càng không cần phải lo lắng sẽ bị bàn tay của một ai đó sờ mó nhân lúc bản thân mình đang ngủ say.

Ngày hôm sau, lúc Lâm Linh là người đầu tiên đến văn phòng liền nhìn thấy một cô gái đứng bên cạnh chiếc cây dưới lầu. Cô ấy đang thầm nghĩ có phải là vị khách hàng nào đó hay không, nào ngờ đâu sau khi tiến vào mới phát hiện ra lại là…

“Diệp Tiểu Nhu?” Lâm Linh kinh ngạc che miệng hỏi.

Diệp Tiểu Nhu gật đầu với cô ấy.

Trời ạ, Diệp Tiểu Nhu sau khi tắm rửa sạch sẽ lại có thể đẹp như thế này.

Hôm qua lúc Diệp Tiểu Nhu một thân bẩn thỉu bước vào, Lâm Linh không đeo mắt kính cẩn thận để nhìn cô, mãi đến bây giờ khi Lâm Linh nhìn thấy một dáng người gầy gò, mái tóc bồng bềnh xõa trên vai, dưới ánh mặt trời Diệp Tiểu Nhu giống như đang rạng rỡ phát sáng, lúc này Lâm Linh mới phát hiện ra bản thân ngày hôm qua đúng là bị mù thật rồi.

Hôm qua lúc về đến nhà Lâm Linh còn kể cho người nhà nghe về chuyện có một cô gái rất đáng thương vừa đến văn phòng làm việc của bọn họ, toàn thân bẩn thỉu, nhìn trông có vẻ đã lang thang rất lâu.

Nhưng hôm nay vừa nhìn thấy khí chất hào sảng kết hợp với sự mềm mại nữ tính giữa hàng lông mày của cô gái, nói thẳng ra chính là sự kết hợp tuyệt vời giữa những mỹ nam trong manga và mỹ nữ ngoài đời thật. Hôm qua Giang Thạc còn bảo cô ấy xấu. Xấu ở đâu mà xấu? Phải nói là đẹp quá trời đẹp!!!

Lâm Linh đột nhiên hiểu được lý do tại sao Diệp Tiểu Nhu phải ăn mặc giống như công nhân, cả người thì trông có vẻ bẩn thỉu, bởi chỉ khi mặc như thế này thì cô mới có thể tránh được sự quấy rối của người khác.

Lâm Linh là nhân viên kỹ thuật của Murphy. Từ sau khi đỗ đại học vào năm 16 tuổi, phần lớn thời gian mỗi ngày của cô ấy đều là ngồi trước máy tính, vừa chuẩn trạch nữ chính hiệu lại hay e ngại xấu hổ, ngoài ra Lâm Linh còn có một đặc điểm chính là yêu cái đẹp. Nhưng cũng bởi vì cô ấy rất hay xấu hổ nên mỗi khi đối diện với một người có nhan sắc, Lâm Linh luôn có thể duy trì vẻ mặt không đổi của mình, nhưng lại không có cách nào khống chế được đôi tai đang ngày càng đỏ lên. Vì vậy lúc Lâm Linh chạy về phía Diệp Tiểu Nhu, hai tay cô ấy đang che lại đôi tai vì hưng phấn mà nóng rực lên của mình.

“Cô… Sao cô đến sớm vậy?”

Diệp Tiểu Nhu cười ngại ngùng: “Tôi không biết mọi người mấy giờ bắt đầu làm việc.”

Trên thực tế, cô hoàn toàn không biết gì về nội dung công việc của văn phòng này, nhưng có thể đoán được đại khái mọi người ở đây nhất định sẽ không giống với những văn phòng thông thường được phát đầy trên các tờ rơi quảng cáo ven đường. Họ nhất định đã phục vụ qua rất nhiều khách hàng cao cấp, cũng có rất nhiều tài nguyên ở các ngành khác nhau, bởi vậy sẽ có lúc nhiều doanh nhân và cảnh sát cần đến sự trợ giúp của họ. Suy cho cùng trong một xã hội hết sức phức tạp như hiện nay, chuyện mà cảnh sát không điều tra ra được vẫn còn rất nhiều.

“Haiz, chúng tôi ở đây bao giờ dậy thì cứ tới đi làm thôi, trừ khi đã hẹn trước gặp mặt với khách hàng. Bởi vì chúng tôi hay phải thức khuya, vì vậy bình thường toàn là khoảng 10 giờ tới là được.”

Lâm Linh nhập mật khẩu vân tay rồi lại nói tiếp: “Sau này cô cũng là nhân viên ở đây rồi, một lát nữa nhớ bảo chị Tiêu Tiêu thêm vân tay của cô vào hệ thống.”

Diệp Tiểu Nhu không nói chuyện. Thực lòng thì đến bây giờ cô vẫn không có cách nào tiếp nhận được mọi chuyện như cách mọi người đang tiếp nhận cô.