Chương 167

Khi nãy anh hỏi dọc theo khu phố thứ ba anh đã nhìn cô mấy lần? Câu hỏi kỳ lạ gì đây? Cô chỉ tập trung ghi nhớ mọi thông tin có thể nằm trong câu hỏi về khu phố kia, nào có thời gian chú ý tới anh ở kế bên chứ?

Hơn nữa anh vẫn luôn lái xe, theo lý thì không nên phân tâm nhìn cô mới đúng.

“Cô còn hai mươi giây để suy nghĩ.”

Cô đặt hết mọi chú ý lên khu phố, không hề nhìn về phía anh dù chỉ một lần, nên chắc anh cũng...

Dương Viêm dùng ngón tay gõ nhẹ mặt bàn: “Mười giây.”

Đây là thủ đoạn anh hay sử dụng để gia tăng nỗi lo lắng của đối phương.

Tuy biết rõ điều này, nhưng Diệp Tiểu Nhu vẫn trở nên bồn chồn với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

“Năm giây.”

Diệp Tiểu Nhu đáp: “Không lần nào.”

Khi nãy anh hỏi dọc theo khu phố thứ ba anh đã nhìn cô mấy lần? Câu hỏi kỳ lạ gì đây? Cô chỉ tập trung ghi nhớ mọi thông tin có thể nằm trong câu hỏi về khu phố kia, nào có thời gian chú ý tới anh ở kế bên chứ?

Hơn nữa anh vẫn luôn lái xe, theo lý thì không nên phân tâm nhìn cô mới đúng.

“Cô còn hai mươi giây để suy nghĩ.”

Cô đặt hết mọi chú ý lên khu phố, không hề nhìn về phía anh dù chỉ một lần, nên chắc anh cũng...

Dương Viêm dùng ngón tay gõ nhẹ mặt bàn: “Mười giây.”

Đây là thủ đoạn anh hay sử dụng để gia tăng nỗi lo lắng của đối phương.

Tuy biết rõ điều này, nhưng Diệp Tiểu Nhu vẫn trở nên bồn chồn với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

“Năm giây.”

Diệp Tiểu Nhu đáp: “Không lần nào.”

“Nếu nghĩ như thế thì cần phải bắt nhiều người lắm.” Dương Viêm thản nhiên nói: “Trên internet không có hệ thống pháp luật kiện toàn đâu. Vì tội ác không thể thực hiện ngoài đời, nên internet đã trở thành một trong những nơi thể hiện tội ác.”

Đúng vậy, đôi khi ác ý trên mạng còn khiến người khác tổn thương hơn, nhưng không thể lập tức trừng trị những hành vi làm tổn thương người khác đó như ngoài đời. Họ chưa từng nghĩ mấy lời lanh mồm lanh miệng nhất thời của mình sẽ làm người khác đau khổ tới cỡ nào.

Giờ đây khi đã biết được rất nhiều thông tin xã hội, cô mới nhận ra, hóa ra nơi làm tổn thương người khác, không nhất thiết chỉ có ở ngoài đời.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

Mà lũ lượn lờ trong các căn cứ tội phạm trên web đen kia, hiển nhiên chúng sẽ gây hại cho người vô tội.

Diệp Tiểu Nhu định lên tiếng, đã bị anh ngắt lời: “Được rồi. Đối với chúng ta, vụ án này đã kết thúc. Kế tiếp là phần việc của cảnh sát.”

Diệp Tiểu Nhu gật gù, rồi cúi đầu cắn một miếng, chợt nhận ra gì đó... Vậy nên người này mới dẫn cô ra ngoài chơi sao? Vì họ vừa hoàn thành xong một công việc?

Cô bèn thử hỏi thêm một câu: “Trần Giai Vỹ sẽ bị cưỡng chế đưa vào bệnh viện tâm thần để làm giám định tâm thần sao?”

Hỏi xong, cô thấy Dương Viêm hơi nhíu mày, rõ ràng hiện tại anh không muốn nghe về chủ đề này.

“Ừ, có lẽ vậy, bất luận ngồi tù hay vào bệnh viện, hắn đáng phải nhận hết.”

Diệp Tiểu Nhu gật đầu, nghĩ thầm không thể tiếp tục chủ đề này, bằng không thì, xem chừng lòng kiên nhẫn lớn mạnh của anh sẽ bị cô bào mòn mất.

Nhưng chẳng mấy chốc, chuyện khiến anh khó chịu lại kéo tới, điện thoại của anh bắt đầu rung lên. Một dãy số điện thoại không tên hiển thị trên màn hình, nhưng rõ ràng anh biết chủ nhân của số này, chỉ cần nhìn sắc mặt anh là hiểu, anh không ưa đối phương mấy.