Chương 165

Con người có nhiều mặt, đối diện với từng người khác nhau thì sẽ bộc lộ tính cách và cảm xúc riêng biệt, thông thường bộ mặt chân thật nhất sẽ được thể hiện trong các mối quan hệ thân thiết.

Nói vậy, có phải cô đã chứng kiến một mặt không ai biết của Dương Viêm không?

Diệp Tiểu Nhu trầm tư cầm điện thoại gửi một tin nhắn vào nhóm biệt đội tin đồn của công ty: Mọi người, có ai từng thấy bộ dạng say khướt của sếp chưa?

Lão Mã: Chếnh choáng thì từng thấy, say khướt thì chưa. Sếp thuộc kiểu người dù uống say cũng có thể giữ vững lý trí, nói chính xác, cậu ấy biết tửu lượng của mình thế nào.

Giang Thạc: Sếp không có khả năng uống say.

Giang Triều: Sếp không có khả năng uống say khướt, tới tám mươi tuổi cũng không thể.

Diêm Tiêu Tiêu: Tiểu Nhu, em hỏi điều này làm chi? Em muốn chuốc rượu sếp rồi làm chuyện xấu gì sao?

Lâm Linh: Tôi cảm thấy suy nghĩ này hơi nguy hiểm.

Lão Mã: Rất nguy hiểm, quá nguy hiểm.

Giang Thạc:... Cô không dám làm vậy đâu nhỉ.

Giang Triều: Mặc dù suy nghĩ này nguy hiểm thật, nhưng tôi ủng hộ cô, tôi có thể cung cấp rượu mạnh nhất cho cô!

Giang Thạc: Lính Diệp, cô tính làm gì sếp? Tôi khuyên cô tốt nhất nên hiểu rõ...

Diệp Tiểu Nhu: Cảm ơn, tôi không nghĩ gì khác, tôi vẫn muốn sống tốt.

Khi Diệp Tiểu Nhu đang đọc tin nhắn hỗn loạn trong nhóm chat, Dương Viêm ngồi đối diện chợt hỏi: “Hôm nay có chủ đề gì mà không thể bàn trong nhóm công việc à?”

Ngón tay đang gõ chữ của Diệp Tiểu Nhu cứng đờ, cô ngẩng phắt đầu, nghiêm túc phủ nhận: “Không, không có, tôi không hề tán gẫu với họ.”

Vừa dứt lời cô đã hối hận ngay, không phải câu này đang giấu đầu lòi đuôi sao?

“Ngoại trừ tán gẫu với họ, còn ai khác có thể khiến cô luống cuống tay chân trả lời tin nhắn như vậy à?” Dương Viêm nhìn môi cô: “Sau khi cô nhếch khóe miệng thì chưa từng hạ xuống.”

... Đúng là một tí luống cuống cũng không bỏ sót, người đàn ông đáng sợ.

Có lẽ mỗi lần họ cà khịa Dương Viêm trong nhóm chat, anh đều biết hết, Diệp Tiểu Nhu thầm nghĩ, dù sao người này chỉ cần liếc nhìn biểu cảm của bạn là biết tỏng trong đầu bạn đang có suy nghĩ xấu xa gì.

Quả thực là khắc tinh trời sinh của tội phạm.

Diệp Tiểu Nhu bĩu môi.

Dương Viêm như cười như không nhìn cô, Diệp Tiểu Nhu lập tức hiểu ánh mắt này - Cô nghĩ cô có thể giỏi hơn tôi bao nhiêu đây?

Diệp Tiểu Nhu: “...”

Quả thực, cô của hiện tại, về cơ bản có thể dễ dàng nhìn thấu lời nói dối của người khác, nhất là mấy lời nói dối vụng về. Trừ phi là người thông thạo tâm lý hành vi như Dương Viêm, nếu không thì thật sự rất khó qua mắt cô.

Hơn nữa, cô phát hiện cô cũng không hề thích hợp nói dối người bên cạnh, ngay cả chính cô cũng tự đỏ mặt khi nghe lời nói dối giấu đầu hở đuôi này.