Chương 13

“Đúng lúc chúng tôi đang thiếu người, nhưng cô có thể ở lại đây hay không thì lời của chúng tôi không được tính. Tất cả mọi người đều phải được ông chủ phỏng vấn trực tiếp, vì vậy trước hết cô có thể ở lại và chờ đợi, nhưng… sao cô lại ăn mặc thế này?”

“Tôi làm việc bán thời gian tại một công trường.” Diệp Tiểu Nhu nói: “Tôi… vừa mới ra tù, tôi không muốn đến nhà máy để giẫm máy may nữa, cũng không thể làm được nghề gì khác, vì vậy tôi chỉ còn mỗi việc bê gạch.”

Nói xong, cô cẩn thận nhìn biểu cảm của hai người họ.

Trên thực tế, khi Tiêu Ngũ giới thiệu ‘kỹ năng’ của cô, hai người này hẳn đã biết cô từng ngồi tù, nhưng ngay cả khi cô tự nói ra, thì cũng không có sự khinh miệt hay ghê tởm nào trong biểu cảm của hai người họ, nhiều nhất chỉ là tò mò.

Đây cũng là lý do tại sao cô sẽ đến công trường để làm việc.

Chỉ những người dưới đáy xã hội, những người đang làm những công việc nặng nhọc và mệt mỏi nhất, sống ở nơi bẩn thỉu và tồi tệ nhất mới có thể phù hợp với một người như cô.

Ngay cả nửa năm trong tù mà đáng nhẽ cô không phải chịu, nhưng đa số mọi người sẽ không quan tâm đến điều đó, họ sẽ chỉ nghĩ rằng những người ra tù không phải là người tốt.

Người làm việc ở công trường đi làm từ sáng sớm, tan việc xếp hàng chờ cơm trưa, trừ chúi đầu làm việc rồi đặt lưng xuống đất ngủ, những thứ khác đều không liên quan gì đến cô, cho dù có người muốn ‘quấy rối’ cô. Vậy thì cứ chiến thôi, giờ cô chỉ còn lại cái mạng này và cô có thể liều cái mạng này bất cứ lúc nào.

“Đáng thương quá.” Lão Mã thông cảm nhìn cô: “Đừng sợ, chỗ chúng tôi cũng chẳng có ai là người tốt… À không, ý tôi là ở đây không có người xấu.”

Diêm Tiêu Tiêu lườm chồng: “Em phải tắm rửa cho cô gái này mới được, nếu cô ấy cứ như vậy mà vào, ông chủ chắc chắn sẽ đập bàn bảo em cút ra ngoài.”

“Cô tìm chỗ ngồi đi, để tôi đi tìm quần áo cho cô, Giang Thạc, rót cho cô gái này một ly nước.”

Diệp Tiểu Nhu tìm một chiếc ghế sô pha ở góc sảnh vắng và ngồi xuống.

Cô ngẩng đầu liếc nhìn, người đàn ông đang tựa một bên xem cuộc vui đã đi tới phòng trà nước.

“Nước của cô.”

Giang Thạc đặt nước trước mặt cô, khi cậu ta ngước lên thì thấy đỉnh chiếc mũ cứng trên đầu Diệp Tiểu Nhu, cả người cô đang co ro trên ghế sô pha, gục đầu xuống bất động, cô gái này thế mà ngủ rồi.

Cách đó không xa là cô gái ngồi bên cạnh máy tính, vừa vặn nhỏ âm lượng máy tính vừa nói ‘suỵt’ với Giang Thạc: “Chắc cô ấy đi làm về mệt quá, để cô ấy nghỉ ngơi trong chốc lát đi.”

Âm thanh tắt máy tính lọt vào tai Diệp Tiểu Nhu, mặc dù cô đang ngủ nhưng những âm thanh đáng sợ kia vẫn từng chữ từng chữ lọt vào tai cô.

Trên màn hình máy tính đang phát bản tin về vụ án gϊếŧ người hàng loạt gần đây.

Căn phòng ẩm thấp và tối tăm, máu tươi lênh láng, tóc vương vãi trên sàn, những khúc xương và cánh tay gãy, từng cái được bày ra ngập phòng.

Không khí ngột ngạt không còn sức sống.

Cô gái chết thảm đã nằm trong phòng khách với hình dạng không lành lặn hơn một tháng, nếu linh hồn có tồn tại trên đời này chắc hẳn linh hồn cô ấy đang từng giờ từng phút gào khóc, căm hận nguyền rủa kẻ sát nhân tàn ác và sự hèn nhát của bản thân.

Tại sao hồi còn sống lại cô độc như vậy? Tại sao không thể kết bạn nhiều hơn và giữ liên lạc với gia đình? Tại sao phải sống ở một nơi xa xôi và rẻ tiền như vậy? Rồi tại sao, tại sao lại không có bạn trai khi đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời?

Tại sao không cố hết sức cầu cứu khi phát hiện có người trong phòng đang theo dõi mình?

Và tại sao cô ấy… tại sao cô ấy lại là mục tiêu của tên sát nhân biếи ŧɦái? Rốt cuộc thì cô ấy đã làm gì sai?

* * * * *

“Nằm trong bệnh viện tâm thần nửa năm, cho dù là người bình thường cũng sẽ có vấn đề.”

“Nguyên nhân cô ấy vào bệnh viện tâm thần là do ảo giác. Chẳng lẽ các anh cho rằng Diệp Tiểu Nhu vào bệnh viện tâm thần là vì Mã Lượng? Cứ cho là vì điều đó, thì cũng không cần phải ở trong bệnh viện tâm thần nửa năm rồi mới ra tay. Tôi thiên về trường hợp là cô ấy tình cờ nhìn thấy nên mới ra tay cứu giúp bà lão tội nghiệp kia, đó mới là chuyện tốt.”

“… Khoan đã, các anh đã bao giờ nghĩ đến một vấn đề chưa? Diệp Tiểu Nhu chỉ được đưa vào bệnh viện sau khi được bác sĩ chẩn đoán là có vấn đề về tâm thần. Sau này, khi cô ấy vô tình làm bị thương một ai, cô ấy hoàn toàn có thể dựa vào giám định tâm thần của bác sĩ đối với mình thay vì vào tù như năm đó, dù sao thì một kẻ mất trí khi phát điên vô tình gϊếŧ người hoàn toàn có thể được giam trong nhà thương điên cả đời, đó là bệnh viện tâm thần, có chuyện xảy ra thì cũng có gì hiếm lạ?”