Vào tháng 3, thành phố C đã mưa suốt một tuần lễ. Bởi vì đô thị được phủ xanh tốt, các hồ lớn và cây xanh cũng làm ẩm không khí một cách tự nhiên, khiến cả thành phố được bao phủ trong sương mù ẩm ướt.
“Tiết trời này đúng là nồm chết người, nói nóng cũng không nóng, nói lạnh cũng không lạnh.”
“Phải đó. Không biết trời có mưa nữa không, quần áo ở nhà tôi phơi ba ngày rồi còn chưa khô.”
“Chẳng biết khi nào thì khu tập thể chỗ chúng ta có thể phá dỡ, chưa bàn đến ông cụ trong nhà, tôi với bố tụi nhỏ cũng chịu hết nổi rồi, bà có ngửi thấy mùi gì không? Mấy ngày nay khắp hành lang thối um hết cả lên.”
Thành phố C có năm quận là Thành Nam, Thành Bắc, khu trung tâm, Hoài Âm và Lịch Sơn. Hoài Âm và Lịch Sơn đều thuộc khu phố cổ, nhưng Hoài Âm là nơi đô thị hóa chậm nhất, khắp nơi đều là những tòa nhà cũ kỹ, đường xá chật hẹp, nếu người ngoài đến thuê nhà thì sẽ chạy theo đàm tiếu như một khuôn mẫu. Mỗi khi thời tiết mưa ẩm thế này, người dân sống ở phố cổ không tránh khỏi than thở.
Hai bà hàng xóm đang tán gẫu về chuyện nhà, thì một nhân viên giao hàng mang theo túi đồ đột nhiên chạy ngang qua chỗ họ rồi lên cầu thang bộ, hiển nhiên anh chàng đã quen với loại hình khu chung cư không có thang máy này, dù sao thì cao nhất chỉ có năm tầng mà thôi.
Một lúc sau, hai bác gái hàng xóm bắt đầu thắc mắc tại sao cậu nhân viên giao đồ ăn nhanh nhẹn như vậy vẫn chưa xuống.
“Cái cậu shipper đã lên trên đó được mười mấy phút rồi, cho dù leo đến tầng cao nhất thì cũng đến lúc đi xuống rồi chứ nhể?”
“Bà nói phải, tôi thấy cậu ta chắc là người giao đồ ăn. Mà không phải tôi lắm chuyện đâu nhé, giới trẻ bây giờ đúng là lười chảy thây ra, nấu cơm cũng không thèm nấu, bà nói xem mấy cái quán bán đồ ăn sẵn có cái nào là đảm bảo vệ sinh.”
Ngay lúc họ đang nói chuyện thì nhân viên giao hàng bỗng hớt hải chạy từ hành lang ra, rồi dừng lại trước mặt hai người họ.
“Hai cô ơi, cho cháu hỏi các cô có biết người sống ở phòng 402 tầng bốn không?”
Hai bác gái quay ra nhìn nhau, bọn họ ở trong tòa nhà cũ này đã hơn chục năm, hàng xóm về cơ bản đều biết nhau.
“Nhà ở tầng bốn chẳng phải đã cho thuê từ lâu rồi sao? Năm ngoái họ đã chuyển đến nhà mới của con trai trên thành phố để hưởng phúc, nhưng nhà vẫn chưa bán được, đang chờ phá dỡ.”
“À, đúng rồi, tôi nhớ ra rồi. Hình như có một con bé sống ở nhà 402, lúc nào cũng cúi mặt, cũng chẳng nói chuyện với ai, với cả hiếm khi ra ngoài. Cô gái đó đã chuyển đến đây được hơn một năm rồi. Tính ra thì cũng chỉ gặp qua mấy lần, trông nó cứ kỳ kỳ thế nào ấy.”
“Đúng rồi, chính là cô ấy.” Nhân viên giao hàng lau mồ hôi nói: “Người thân của cô ấy đặt đồ ăn cho cổ, họ nói đã một hai tháng rồi cô ấy không gọi về quê, bảo cháu đi giao xem có ai ở nhà không, nhưng cháu gõ cửa thật lâu cũng không có tiếng đáp lại.”
Bác gái hàng xóm không để tâm mấy: “Tôi nghĩ không sao đâu. Cậu trai à, cậu đừng lo lắng thái quá. Đồ ăn cậu có thể để trước cửa nhà cô ấy. Một thanh niên biến mất tám tháng thì có gì lạ. Có khi người ta chuyển đi sống chung với bạn trai rồi cũng nên.”
Rõ ràng hàng xóm cũng không bận tâm, nhưng điện thoại trong túi quần nhân viên giao hàng lại vang lên, vẫn là người họ hàng đã đặt đồ ăn kia. Anh chàng cũng vì thấy đầu số kia là ở một vùng quê nên mới chú ý, nhưng lên tầng bốn gõ cửa thật lâu mà không thấy ai mở cửa.
Người họ hàng này đại khái cũng hết cách, nghe nói là ông cậu cùng quê, bởi vì ở quá xa không sang được nên mới nghĩ ra hạ sách này. Nhân viên giao hàng bất lực nghe điện thoại, đầu dây bên kia vẫn không yên lòng nên đã báo cảnh sát. Thôi vậy, giờ thì anh chàng cũng không còn phận sự gì.
Song, nhân viên giao hàng vừa thở phào lên xe phóng đi không tài nào nghĩ ra mình sẽ sớm dính vào chuyện này một lần nữa.
Khi nhận được tin báo, đồn cảnh sát gần đó cử hai người tới, họ cũng gõ cửa một lúc lâu nhưng không có ai trả lời, hàng xóm ở đối diện đã chuyển đi từ sớm, những người hàng xóm khác cũng không quen biết người sống ở trong căn hộ này.
Một lúc lâu sau, bên Quản lý khu nhà nhận được cuộc gọi từ sớm mới cử người đến, là một người đàn ông đã ngoài năm mươi.
“Chuyện này… tạm thời tôi không liên lạc được với chủ nhà. Đồng chí cảnh sát, hay là anh cạy cửa đi vào xem sao?”
Khi hai cảnh sát đang đấu tranh tư tưởng, trên lầu bất ngờ vang lên tiếng chó sủa, là người hàng xóm ở tầng trên đang dắt chó xuống.
“Có chuyện gì vậy?”Người dắt chó là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi. Con chó mà ông ta đang dắt liên tục sủa vào hướng cảnh sát. Người đàn ông trung niên quát hai tiếng, nhưng vẫn không làm con chó ngừng sủa được.
“Không biết tại sao dạo này con chó của tôi mỗi lần tới đây đều sủa inh ỏi.” Người đàn ông trung niên cười gượng: “Các đồng chí cảnh sát tới đây điều tra cái gì sao?”
Một cảnh sát trong đó cau mày: “Mỗi lần đến đây đều sủa?”