Chương 3

Giờ phút này, những bộ mặt ấy trùng khớp với nhau.

Bùi Duẫn Nhạc nghiêng mặt: "Mặc áo hai dây là đã câu dẫn ông rồi à? Vậy ông bây giờ phanh ngực lộ bụng bia ra, ông có khác gì quấy rối tìиɧ ɖu͙© người khác không?"

Giọng một cô gái bình thản và lạnh lùng vang lên từ sau gốc cây, nụ cười trên mặt mấy gã đàn ông lập tức đông cứng lại.

"Mày là ai thế!"

"Tôi còn muốn hỏi ông là cái thá gì, ông với cô gái đó quen thân lắm à? Ông là con trai cô ta nên mới hiểu rõ cô ta đến thế à?" Bùi Duẫn Nhạc đá phắt cái vali sang một bên, đối diện với ánh mắt của mấy người đàn ông, thản nhiên đứng dậy: "Hay là, những lời này ông cũng sẽ nói với mẹ mình?"

Bùi Duẫn Nhạc dám cãi tay đôi với cả họ hàng nhà mình, huống chi là mắng mấy người chẳng liên quan gì. Vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, giờ thì cô trút hết bực dọc qua chuyện này.

Mấy người đó sống ở thị trấn này mấy chục năm, phụ nữ xung quanh ai cũng ăn mặc giản dị, đây là lần đầu tiên họ thấy kiểu tóc hồng cùng trang phục phong cách lập dị thế này. Người này lại còn cao đến thế, cao mét bảy gần bằng mấy gã đàn ông rồi, hơn nữa trên người cô ta còn đeo một đống vòng tay, vòng cổ bằng nhựa đủ màu sắc, trên mặt thì trang điểm đậm đến mức không nhìn rõ mặt mũi, bên tai còn kẹp mấy cái kẹp tóc nhiều màu.

Huống hồ, cô gái này toàn thân toát ra vẻ bực dọc và áp lực, cứ như chỉ chực giáng một nắm đấm vào mặt người khác vậy. Mấy gã đàn ông liếc nhìn chiếc vali đổ trên mặt đất bên cạnh.

Không dễ chọc đâu, con nhỏ này mồm mép cũng lanh lợi gớm.

Mấy gã đàn ông mồm mép cay độc nhưng lại nhanh chóng ngầm hiểu ý nhau.

"Con nhỏ từ nơi khác tới như mày xía vào chuyện gì? Nhiều chuyện!"

Bùi Duẫn Nhạc bước lên một bước: "Miệng của tôi, tôi có quyền nói. Ông có giỏi thì quản thử xem nào." Cô vừa nói, môi vừa hé ra khép lại, chiếc khuyên môi của cô thỉnh thoảng lại lóe sáng dưới ánh mặt trời.

"Đời ông cũng chỉ có bấy nhiêu đó bản lĩnh thôi. Không có được, ghen ghét người khác thì dùng những lời lẽ hèn hạ để hạ thấp, sỉ nhục, thỏa mãn cái lòng tự trọng hẹp hòi của ông thì sướиɠ lắm đúng không?"

Mẹ Tiểu Xuân từ phía sau chen lên, vỗ vỗ vai Bùi Duẫn Nhạc: "Em ơi em đừng giận thế, mọi người đừng cãi nữa, em cứ coi mấy ông chú này là lũ cổ hủ đi."

"Lũ cổ hủ? Bản thân từ “cổ hủ” đã là miệt thị rồi còn gì?" Bùi Duẫn Nhạc hừ lạnh một tiếng, nghiêng vai không cho người khác chạm vào mình.