Phương Thế Ninh trời sinh đã ngây ngô khờ khạo, bị cha mẹ ruột ném về quê cho người ông làm nghề thầy cúng nuôi dưỡng, từ đó chẳng ngó ngàng tới. Mãi đến năm mười chín tuổi, khi thôn làng sắp bị giải …
Phương Thế Ninh trời sinh đã ngây ngô khờ khạo, bị cha mẹ ruột ném về quê cho người ông làm nghề thầy cúng nuôi dưỡng, từ đó chẳng ngó ngàng tới. Mãi đến năm mười chín tuổi, khi thôn làng sắp bị giải tỏa, cô mới được đón về nhà họ Phương.
Ngày cô trở về, ai nấy đều cười nhạo cô con gái cả ngốc nghếch của nhà họ Phương, người nhà cũng chẳng ai cho cô lấy một sắc mặt tốt.
Trước mặt bao người, Phương Thế Ninh tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Phương rồi dứt khoát quay người rời đi.
Người nhà họ Phương chẳng thèm để tâm, coi như cô nói sàm nói nhảm, nghĩ bụng cô không bằng cấp, không tiền bạc, chưa quá hai ngày sẽ phải tự vác mặt mò về.
Nhưng không ai ngờ, những lần gặp lại sau đó, những người vây quanh cô toàn là những nhân vật máu mặt lừng lẫy ở Bắc Kinh! Quan trọng hơn là, bọn họ bảo vệ cô như bảo vệ trân bảo, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.
Người nhà họ Phương chết sững: "Chẳng phải nó là đứa ngốc sao? Làm thế nào mà quen biết được nhiều đại lão đến thế?"
...
Do tỷ lệ sinh giảm mạnh nên Địa phủ bị quá tải hồn ma, linh khí dương gian lại ngày càng loãng, huyền học suy vi. Văn phòng đại diện của Địa phủ tại dương gian công việc chất đống mỗi ngày, nhân sự thiếu trầm trọng.
Cực chẳng đã, lãnh đạo bên dưới đành tìm đến Phương Thế Ninh - Thủ thôn nhân (người trấn giữ thôn) của thôn Thành Môn, hy vọng cô có thể đứng ra tổ chức một đội ngũ gia nhập văn phòng, hỗ trợ quản lý trật tự âm dương.
Phương Thế Ninh đồng ý.
Ngày cô nhảy dù nhậm chức, sau màn giới thiệu của các thành viên, nhân viên văn phòng cũ ngơ ngác nhìn nhau.
Người giữ lăng? Thợ khâu xác? Người vớt xác? Người đuổi cương thi? Xuất mã tiên? Thợ làm vàng mã?
Khoan đã, cái tổ huyền học của cô cũng quá độc lạ rồi đấy! Mà chờ chút... không đúng lắm. Mấy người này, sao trông quen mặt thế nhỉ?