Chỗ không tốt của trò này chính là chơi nhiều sẽ dễ chán, hơn nữa trong lòng mọi người cũng có ý định riêng nên chỉ chơi thêm ba ván đã nghỉ.
Dần dần cũng đến buổi chiều, lúc ánh mặt trời chiếu lên cỏ, mọi người tôi một câu, cậu một câu nói chuyện rôm rả quanh chỗ nướng thịt trong lúc nhìn đàn chị đang xử lí đồ ăn một cách rất thành thạo.
Cầm lấy một con sò, lúc ăn Thẩm Ngôn Cố cảm thấy có gì đó sai sai, lúc này anh mới nhớ ra Diệp Lan chỉ bảo đàn chị nướng một phần không hành.
Vì thế anh đi đến bên cạnh Giang Phú, sau đó anh thấy Giang Phú cầm đôi đũa gấp con sò dính rất nhiều hành cho vào miệng.
Đầu Thẩm Ngôn Cố nghiêng hẳn sang một bên, nhìn chằm chằm vào mắt Giang Phú.
Giang Phú: “Sao vậy?”
Thẩm Ngôn Cố: “Cậu ăn được hành?”
Giang Phú lập tức biết được Thẩm Ngôn Cố muốn nói cái gì, cậu cười bảo: “Ăn được.”
Thẩm Ngôn Cố: “Vậy lần trước là sao?”
Giang Phú: “Chiều theo anh thôi.”
Thẩm Ngôn Cố kinh ngạc: “Cái này cũng có thể chiều theo à?”
Giang Phú gật đầu: “Mọi thứ đều có thể chiều theo anh.”
Thẩm Ngôn Cố cười rộ lên: “Được thôi.”
Mọi người cùng nhau chơi đùa, nói chuyện phím rồi chụp ảnh, cuộc đi chơi hôm nay cứ thế mà kết thúc.
Lúc trở về xe, chỗ ngồi vẫn giống như lúc lên xe, Giang Phú và Thẩm Ngôn Cố vẫn ngồi cùng một chiếc xe.
Vừa lên xe, Thẩm Ngôn Cố đã lười nhác dựa lưng vào ghế, xoa xoa bụng: “Hình như ăn no quá rồi.”
Giang Phú hỏi: “Có ổn không?”
“Không sao,” Thẩm Ngôn Cố nói: “Nhà đàn chị không hổ danh là bán quán thịt nướng, ăn ngon quá đi mất.”
Vừa dứt lời, tài xế đột nhiên bẻ lái sang một bên, Thẩm Ngôn Cố ngồi không vững nên trực tiếp ngã sang phía Giang Phú.
Nhưng sau khi qua được khúc cua ấy Thẩm Ngôn Cố vẫn chưa chịu ngồi dậy.
“Tôi có thể dựa vào cậu không?” Thẩm Ngôn Cố hỏi.
Giang Phú: “Được.”
Thẩm Ngôn Cố tiện thể nhắm mắt lại: “Có hơi buồn ngủ.”
Giang Phú: “Ngủ đi, khi nào đến trường tôi gọi anh dậy.”
Thẩm Ngôn Cố cọ vài cái trên vai Giang Phú, một một tư thế thoải mái: “Ngồi trên xe không ngủ được.”
Nhưng dù ngủ không được thì Thẩm Ngôn Cố vẫn muốn dựa vào người cậu.
Ngồi trong xe nóng hơn lúc ở ngoài nhiều nên chẳng bao lâu sao hai má của Thẩm Ngôn Cố đã nóng đến đỏ lên, tài xế mở radio lên, âm thanh của người dẫn chương trình đang thông báo về tình hình giao thông vang lên bên trong chiếc xe như đang thúc giục người ngồi trên xe đi vào giấc ngủ.
Khuôn mặt Thẩm Ngôn Cố dựa vào vai Giang Phú, có vẻ như là đã ăn quá nhiều nên thỉnh thoảng lại đưa tay lên xoa xoa bụng.
Tầm mắt của Giang Phú vốn là hướng về phía trước xe, nhưng chẳng bao lâu sau đã bị đôi tay trên bụng của Thẩm Ngôn Cố hấp dẫn.
Nhưng mà cậu cũng không nhìn tay Thẩm Ngôn Cố quá lâu, bởi vì cậu lại bị đôi mắt của Thẩm Ngôn Cố hấp dẫn sự chú ý.
Thẩm Ngôn Cố lúc này đang cúi đầu nhìn điện thoại, nhìn từ góc độ của Giang Phú, hàng lông mi dài của Thẩm Ngôn Cố trông như một chiếc quạt nhỏ đang phe phẩy ở trên đôi mắt của anh.
Nhìn xuống chút nữa chính là đôi môi của Thẩm Ngôn Cố, chỗ này từng được Trần Quân nói là một đôi môi vô cùng đáng yêu.
Tay Giang Phú vẫn còn để ở sau eo của Thẩm Ngôn Cố, vừa rồi lúc tài xế bẻ lái cậu đã đặt lên để đỡ anh, đến bây giờ vẫn chưa lấy ra, nhưng mà cậu cũng không siết quá chặt mà chỉ để hờ lên.
Trong xe thật sự rất nóng, dù cho đã hé mở cửa sổ ra một chút để gió lùa vào nhưng cũng không cứu được sự nóng bức trong xe.
Cách một lớp vải dệt mỏng manh, Giang Phú dường như có thể cảm nhận được độ ấm trên khuôn mặt của Thẩm Ngôn Cố.
Nhưng mà cậu biết, một chuyến xe này mất nhiều nhất cũng chỉ có hai mươi phút.
“Phải rồi.” Một lúc sau Thẩm Ngôn Cố bỗng dưng ngồi thẳng dậy.
Giang Phú thu hồi ánh mắt: “Làm sao vậy?”
Thẩm Ngôn Cố quay đầu sang nhìn Giang Phú, đột nhiên cười rộ lên: “Ha ha.”
Giang Phú nghi ngờ: “Làm sao vậy?”
Thẩm Ngôn Cố liếʍ liếʍ môi, rồi lại nhìn xuống bụng của Giang Phú.
Lúc này Giang Phú cuối cùng cũng đã hiểu.
Thẩm Ngôn Cố hỏi: “Có thể cho tôi nhìn một chút được không?”
Giang Phú: “Được.”
Thẩm Ngôn Cố thử vươn bàn tay nhỏ ra: “Cậu làm hay là tôi tự làm?”
Thẩm Ngôn Cố hoàn toàn không ý thức được cái tay còn lại của mình đang không đứng đắn mà đặt trên đùi Giang Phú.
Hầu kết Giang Phú trượt lên trượt xuống, cũng không trả lời anh ngay.
“Hả? Khó quyết định thế cơ à?” Lời nói của Thẩm Ngôn Cố đầy vẻ gấp gáp không chờ nổi: “Vậy thì không nhìn cũng được, tôi cho tay vào trong sờ là được rồi.”
Có vẻ như Thẩm Ngôn Cố thật sự rất muốn sờ, khuôn mặt mang theo vẻ chờ đợi, mắt cũng hơi căng ra.
Giang Phú đột nhiên nở nụ cười, sau đó cậu giơ tay lên rồi dùng mu bàn tay che kín đôi mắt của chính mình.
“Thẩm Ngôn Cố.”
Giang Phú gọi tên anh rồi buông tay ra, sau đó lại xoa nhẹ lên đầu của Thẩm Ngôn Cố.
Thẩm Ngôn Cố liếʍ liếʍ đôi môi, hơi thu tay về: “Làm sao vậy? Cậu ngại à? Thế nên là, không cho tôi sờ nữa?”
Giang Phú: “Không phải đâu, vẫn cho.”
Giang Phú nói xong trực tiếp kéo áo hoodie của mình lên cao.
“Oa oa.”
Thẩm Ngôn Cố há hốc miệng, khắp cả người là vẻ phấn khích không chịu được, còn ghé sát vào nhìn: “Nói ra có thể cậu sẽ không tin nhưng mà đây là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy cơ bụng đấy.”
Thẩm Ngôn Cố cứ nhìn chằm chằm vào cơ bụng của Giang Phú mãi, hoàn toàn không chú ý đến hơi thở có hơi gấp gáp của Giang Phú.
“Tôi bắt đầu sờ nha.” Thẩm Ngôn Cố lại vươn bàn tay nhỏ ra một lần nữa.
Giang Phú: “Ừm.”
Ban đầu Thẩm Ngôn Cố đưa tay ra sờ rất nhẹ nhàng, sau đó thì chọt một cái.
Oa!
Oa!
Mẹ nó!
Thật sự không ngờ, rõ ràng Giang Phú nhìn gầy như vậy mà.
“Được đấy, được đấy.” Thẩm Ngôn Cố cảm thấy vô cùng mãn nguyện, còn thuận tay giúp Giang Phú kéo áo xuống.
Anh khen Giang Phú: “Được đó nha, dáng người đẹp như vậy, cậu mặc quần áo thế này nên tôi cũng không nhận ra.”
Anh lại nói: “Bảo sao mỗi lần tôi đu trên người cậu mà cậu vẫn đi đứng như thường.”
Anh lại lại nói: “Thắng Trần Quân cũng vô cũng dễ dàng.”
Anh lại lại lại nói: “Bế tôi cũng bế rất là nhẹ nhàng.”
Giang Phú nghe xong một loạt câu khen ngợi của Thẩm Ngôn Cố, cũng không nói câu nào, mà lại bắt đầu nghịch tóc Thẩm Ngôn Cố, xoa vài cái khiến cho đầu tóc anh rối tinh rối mù.
“Làm cái gì đấy, rối hết tóc tôi rồi.”