Chương 51

Mọi người đều quan tâm đến ba cô gái vừa gập ngón tay lại, trong lúc bọn họ không chú ý, Giang Phú đã tự nhiên mà đặt bàn tay lên bàn lại như chưa có chuyện gì xảy ra.

“Hình như có gì đó sai sai.” Đàn chị đột nhiên kích động đến mức đứng lên: “Vừa nãy Giang Phú còn ba ngón tay à? Sao tôi nhớ rõ ràng là bốn ngón mà.”

Vừa nói xong ánh mắt của mọi người trong sân đều đổ dồn vào Giang Phú.

Đàn chị phấn khích thấy rõ: “Có phải cậu vừa gập một ngón tay xuống không Giang Phú! Có phải vậy không!”

Giang Phú nói: “Không có.”

Đàn chị cũng không ngờ rằng Giang Phú sẽ phủ nhận, rõ ràng hơi dừng lại một lúc mới tiếp tục nghi vấn của mình: “Thế à? Tôi nhớ rõ ràng là còn lại bốn ngón tay mà.”

Giang Phú vẫn một mực phủ nhận: “Còn ba ngón.”

Có thể là do có quá nhiều người nên mọi người cũng không thể nào nhớ hết nổi, đàn chị bị một câu khẳng định dứt khoát của Giang Phú làm cho cô phải nghi ngờ chính mình.

“Hả? Là vậy sao?”

Nhưng tiếc là đàn chị không hề cô đơn lẻ bóng một mình, Diệp Lan bên cạnh cô cũng nói: “Không phải đâu, tôi cũng nhớ là còn bốn ngón mà.”

Ngay cả bạn của Niệm Niệm ngồi bên kia cũng nói: “Đúng đúng, tôi cũng nhớ là cậu còn bốn ngón tay mà, chắc chắn là cậu vừa gập xuống một ngón rồi.”

Hai người vừa nói xong ánh mắt của mọi người ngồi trong sân lại hướng về phía Giang Phú, cả Thẩm Ngôn Cố cũng đang nhìn cậu.

Mà cậu lại chẳng hề có chút hoang mang lo sợ nào nói với mọi người: “Thật sự là chỉ còn có ba ngón, không tin thì hỏi Thẩm Ngôn Cố đi.”

Giây tiếp theo, mọi người dời mắt sang phía Thẩm Ngôn Cố.

Thẩm Ngôn Cố kinh ngạc đến trợn tròn mắt, hoài nghi nhìn Giang Phú.

Thằng nhóc Giang Phú này thế mà còn không biết xấu hổ cười với anh.

Thẩm Ngôn Cố nuốt vài ngụm nước bọt, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào ánh mắt mong chờ của Niệm Niệm, dứt khoát gật đầu nói: “Đúng vậy, cậu ấy thật sự chỉ còn ba ngón tay thôi.”

Xung quanh yên tĩnh vài giây.

Sau đó.

“Ai da, tôi nghĩ gì vậy chứ.”

“Hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi.”

Quần chúng vây xem đồng loạt phát ra những âm thanh đầy mất mát.

“Là thật à? Tôi nhớ rõ ràng là còn bốn ngón mà.” Đàn chị nhỏ giọng nghi hoặc.

Nhưng vì không để Niệm Niệm phải xấu hổ nên mọi người cũng không tiếp tục truy hỏi nữa, rất nhanh đã cho qua chuyện này, cứ thế mà tiếp tục trò chơi.

Nhưng cái tên Giang Phú này rõ ràng là không thích hợp để chơi trò này, tránh được một kiếp nhưng vẫn còn một kiếp nạn khác.

Mặc dù có rất nhiều người, cũng nói đến rất nhiều chuyện nhưng mà trong mười cái thì có đến tám cái cậu không có rồi, kết quả cậu từ giã cõi trần, trở thành người chết đầu tiên.

“Cậu thua rồi à?!”

Vẻ mặt đàn chị bây giờ là kiểu tôi cuối cùng nắm thóp được cậu rồi, cô là người đầu tiên vỗ tay: “Mau lên, chọn một người trong đây để bế kiểu công chúa đi.”

Đàn chị vừa dứt lời đã có người lên tiếng: “Niệm Niệm nhà chúng tôi chỉ khoảng 40 kg thôi, nhẹ lắm.”

Nói xong lại có người nói tiếp: “Nhẹ thật đấy, nếu không thì cứ chọn Niệm Niệm đi Giang Phú.”

Thẩm Ngôn Cố nhìn về phía Niệm Niệm, nhìn thấy dáng vẻ vừa mong chờ vừa ngại ngùng, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn Giang Phú của cô nàng, trong miệng vẫn còn đang nhai dâu tây.

Sau đó Thẩm Ngôn Cố cũng lấy một quả dâu tây lên ăn.

Nhưng Thẩm Ngôn Cố vừa mới vươn tay ra, từ khóe mắt anh đã thấy được Giang Phú đang đứng lên.

“A a, này này này.”

Tay Thẩm Ngôn Cố còn chưa kịp chạm đến quả dâu tây thì mũ áo khoác đột nhiên bị túm lấy.

Giang Phú không chỉ túm chặt lấy mũ của anh mà còn kéo anh về phía sau.

Chớp mắt Thẩm Ngôn Cố đã mất đi thăng bằng, cả người ngả về phía sau.

Nhưng mà cảm giác không trọng lực này cũng không kéo dài quá lâu, bởi vì người phía sau đã đỡ được anh.

“Tôi bế Thẩm Ngôn Cố.” Giang Phú nói.

Nói xong cậu lập tức khom lưng xuống bế Thẩm Ngôn Cố lên.

Thẩm Ngôn Cố kinh ngạc: “Cậu bế tôi làm gì?”

Giang Phú cúi đầu nhìn anh: “Chỉ là bế anh thôi.”

Giang Phú nói xong, còn xốc Thẩm Ngôn Cố lên một cái, khiến cho Thẩm Ngôn Cố sợ đến mức rúc vào trong l*иg ngực của Giang Phú.

Giang Phú hỏi mọi người: “Squat mấy cái?”

“Năm cái! Năm cái đó Giang Phú!”

Dương Dương ở bên kia hô to.

Vừa nói xong Giang Phú đã bắt đầu ngồi xổm xuống rồi đứng lên.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Ngôn Cố bị người ta bế như thế này, sợ đến mức tay chân không biết đặt vào đâu, quơ vài cái giữa không trung rồi bắt được cổ áo của Giang Phú.

Một đám người vây xem bên cạnh chiếc bàn lập tức ồn ào hẳn lên, một vài người còn giúp Giang Phú đếm số lần, đặc biệt là mấy cô gái, kích động đến mức quên trời quên đất.

“Cậu làm chậm một chút đi, dọa chết tôi rồi.” Tay của Thẩm Ngôn Cố gắt gao nắm chặt lấy cổ áo cậu.

Năm cái squat này thật ra làm xong rất nhanh nhưng xem ra đối với Thẩm Ngôn Cố thì chúng kéo dài rất là lâu.

Một cơn gió lạ thôi qua tai, giương mắt lên nhìn thấy hàm dưới của Giang Phú, xung quanh nổi lên một trận ồn ào không hiểu lý do, khiến anh cảm thấy vừa nóng vừa lạnh, cả người đều căng thẳng.

Đợi đến lúc Giang Phú buông anh xuống, Thẩm Ngôn Cố cảm thấy lòng bàn tay mình đã đổ đầy mồ hôi, trái tim cũng không nhịn được mà đập bình bịch liên hồi.

“Cậu nhẹ thế cơ à?” Vừa trở lại chỗ ngồi đã nghe Trần Quân hỏi: “Sao Giang Phú lại có thể squat một cách nhẹ nhàng như thế?”

Thẩm Ngôn Cố vung tay lên, chộp lấy cánh tay Trần Quân: “Cứu mạng với, chân tôi nhũn luôn rồi.”

Trần Quân ngay lập tức cười ha hả: “Ha ha ha ha ha ha, đến mức này luôn à, ai không biết còn tưởng Giang Phú làm gì cậu đấy.”

Thẩm Ngôn Cố liếc mắt về phía Giang Phú một chút: “Lần sau cậu có thể nói trước với tôi một tiếng không?”

Giang Phú cũng cười: “Biết rồi.”

Trần Quân nghiêng đầu qua: “Cậu còn nghĩ đến lần sau à?”

Thẩm Ngôn Cố lắc đầu: “Thôi bỏ qua đi.”

Sau khi kết thúc hình phạt mọi người lại chơi thêm một ván nữa, mà không lâu sau đó Giang Phú lại rơi vào thế hiểm chỉ còn có một ngón tay.

“Thật không ngờ.” Thẩm Ngôn Cố vẫn còn tận bốn ngón tay nhịn không được mà trêu chọc Giang Phú: “Lúc nhỏ cậu làm gì vậy, sao có thể chuyện gì cũng chưa từng trải qua, ngoan ngoãn đến thế à?”

Giang Phú: “Lúc nhỏ sức khỏe không tốt lắm, không ra khỏi nhà được.”

Ngữ khí của Thẩm Ngôn Cố lập tức thay đổi: “Bị làm sao?”

Giang Phú: “Không sao cả, lúc còn nhỏ hơi dễ bệnh một tí, lớn lên rồi cũng không bị nữa.”

Thẩm Ngôn Cố gật gù.