Chương 28

Đường Tử Kiện khịt mũi khinh thường sự nhát gan của cậu ta, giật lấy chiếc cặp rồi kéo khóa ra, bên trong trống rỗng, chỉ có một tờ giấy A4 đã được gấp lại nhiều lần.

Cậu ta rút tờ giấy khỏi cặp, mở ra xem. Chữ viết trên giấy rất đẹp, phủ đầy cả một trang.

“Dự định chạy nước rút cho Kỳ thi Đại Học 2013 - 2015. Phương án một, thi đại học bình thường, những điểm cần chú ý, cần phải nắm vững kiến trong khoảng thời gian này, cần phải mua các tài liệu ôn tập, các chương khó cần phải nắm vững. Không phải chứ, con mẹ nó, vô lý quá đấy, người nào viết vậy?”

Mọi người xung quanh cười phá lên, tranh nhau để đọc nội dung trong tờ giấy: "Phương án hai, sinh viên mỹ thuật. Học kỳ sau phải chọn được lớp vẽ từ tháng Ba đến tháng Tư, chuẩn bị thực tập công việc có liên quan, chờ thi chung và thi riêng. Đồng thời không được lơ là các môn Văn Hóa… Hahaha!”

“Xem tiếp xem, còn nữa không?”

“Trời ạ. Hahahahaha!”

“…”

Khi Trần Minh Thụy theo Dụ Trục Vân trở về thì thấy cảnh tượng này.

Anh ta cảm thấy câu "Đừng hỏi nữa" của cậu bạn kia rất kỳ lạ, nhưng lại không kiếm được cơ hội hỏi rõ ràng, cho đến trước giờ tự học, anh ta thấy Nam Tinh bên lớp số 1 đi đến cửa lớp của anh ta, nhỏ giọng hỏi thăm về Dụ Trục Vân.

Anh ta sợ ngây người, lập tức chạy tới dãy Lập Huy để báo tin.

Dụ Trục Vân vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng khi nghe tên của Nam Tinh thì lập tức mở mắt ra, đứng dậy về lớp.

Dọc đường anh rất thong thả.

Cho tới khi đến cửa sau của lớp.

Bên ngoài, cơn mưa nhỏ càng ngày càng lớn, lá cây bị gió cuốn rơi rụng đầy đất, bên trong lớp học rất ồn ào, dưới ánh đèn chói mắt, các nam sinh giơ cao một tờ giấy A4, lớn tiếng đọc to nội dung bên trên.

Trong lúc tranh giành, không biết người nào không khống chế được sức lực, khiến tờ giấy rách làm đôi.

Những người khác giật mình, chẳng mấy chốc đã nhận ra trò vui mới.

“Này! Mau xé ra! Vậy thì mọi người có thể cùng đọc!”

“Mẹ nó, mày thông minh quá đấy. Hahaha!”

“…”

Ngay lúc này, một người mang theo cơn tức giận ngập trời lao tới.

Tống Kiệt và Đường Tử Kiện được mọi người vây quanh bị đấm mạnh, cơ thể loạng choạng lùi về sau, va ngã ba bốn cái bàn rồi bị đè chặt xuống giữa những tiếng kêu khϊếp sợ.

Thậm chí Tống Kiệt và Đường Tử Kiện còn chẳng thể mở mắt, câu cầu xin tha thứ cũng không thể nói ra, chỉ có thể cảm nhận được nắm đấm mạnh mẽ điên cuồng như bão táp giáng xuống mặt mình.

“Mày... Mày không thể…”

Đường Tử Kiện còn chưa dứt lời, Dụ Trục Vân đã bóp chặt cổ cậu ta, vẻ mặt lạnh lùng và tàn nhẫn, khóe môi cong lên, nhìn khuôn mặt đỏ ửng vì nghẹt thở của cậu ta từ trên cao xuống.

Giọng nói lạnh lùng như là sự bình tĩnh sau cơn giận dữ.

“Nói. Tao không thể làm sao?”