Không khí lạnh chợt ập tới, bản tin dự báo thời tiết nói nay sẽ có mưa. Dụ Trục Vân chẳng bận tâm, kéo cổ áo khoác xuống một chút, để lộ phần da thịt ở bên trong: “So với cậu thì tôi chỉ ở lại trường thêm một ngày.”
Trần Minh Thụy vừa định nói tiếp thì chợt nhìn thấy những vết thương đã khô máu từ cổ kéo dài xuống xương quai xanh của Dụ Trục Vân, dường như nó còn tiếp tục kéo xuống. Trông không giống như vết va chạm, vết cào xước thông thường mà giống như có người ta vẽ lên bằng dao.
Vì không có màu sắc nào khác, chỉ toàn là vết thương nên trông rất đáng sợ.
Anh ta nhịn không được mà nói: "Anh, những vết thương này là…”
Trần Minh Thụy chưa kịp nói xong, dường như Dụ Trục Vân đã nhận ra, anh lập tức kéo cổ áo lại, trong mắt chứa sự lạnh lẽo và tối tăm. Rõ ràng là tâm trạng của anh rất không tốt.
Đúng lúc này cán sự bộ môn đến thu bài tập, giọng nói của cô gái nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Bài tập…”
Trần Minh Thụy ngoan ngoãn ngậm miệng lại, lục lọi trong cặp một lúc lâu, rút ra một quyển bài tập nhăn nhúm, ném cho cô gái.
Dụ Trục Vân trực tiếp đứng lên, bước ra ngoài lớp: "Không có làm.”
Các nam sinh bị cấm đến trường đồng loạt quay đầu nhìn sang như đang xem kịch, trên mặt treo nụ cười sâu xa, như thể đang chờ cán sự bộ môn đến đòi bài tập.
Cán sự bộ môn cũng chỗ các nam sinh để đòi bài tập.
Cán sự bộ môn không ngốc, đứng im một lúc rồi quay đầu chạy sang chỗ khác. Dụ Trục Vân và Trần Minh Thụy còn đỡ, chứ còn lâu cán sự bộ môn mới muốn dây dưa với nhóm ôn thần này!
Trong đầu suốt ngày chỉ nghĩ đến việc chơi, chẳng bao giờ quan tâm đến việc học hành, thậm chí còn trêu chọc các bạn nữ nhiều lần… Sao nhóm người dốt nát này có thể thi đậu vào trường phổ thông Nghi Thành chứ? Phải đuổi luôn mới đúng!
Trong suốt những ngày bị cấm đến trường, nhóm nam sinh kia không những không biết điều, trái lại còn càng ngày càng ngang ngược.
Vào tiết cuối cùng, thậm chí nhóm nam sinh kia còn biến lớp thành sân chơi, thản nhiên lôi bài poker, trò chơi, truyện tranh ra.
Tống Kiệt ngồi ở phía trước, cậu ta kéo một cái ghế từ cuối lớp lên, ngồi phịch xuống mà không thèm nhìn, kết quả là bị một thứ nào đó đâm phải: “Ôi!”
Cậu ta tức giận quay đầu, nhấc cái cặp màu đen lên: "Cái cặp này là của ai vậy?”
Không có người nào quan tâm đến cậu ta, phần lớn mọi người đều cúi đầu xuống. Tống Kiệt chỉ có thể quay đầu lại nhìn xem mình vừa kéo cái ghế từ đâu. Vừa nhìn lại đã choáng váng, thế mà lại là chỗ bên cạnh Dụ Trục Vân.
Động tác của cậu ta có chút chần chừ, thử hỏi bạn của mình: "Đây là của… Dụ Trục Vân à?”
“Mày ngốc à. Sao có thể? Từ trước đến nay cậu ta không có mang theo cặp sách.”